Document

Tài liệu tương tự
Phần 1

Phần 1

Phần 1

Document

Document

Document

Tác Giả: Sói Xám Mọc Cánh Người Dịch: Đỗ Thu Thủy HOÀI NIỆM Chương 6 Hai chị em lôi kéo nhau lên lầu, vừa mở cửa đã thấy mẹ Phùng đang ngồi đợi con tr

Chương 16 Kẻ thù Đường Duyệt càng hoài nghi, không rõ họ đang giấu bí mật gì. Tại sao Khuynh Thành không ở bên cạnh nàng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì

Phần 1

Document

Tác Giả: Cửu Lộ Phi Hương Người Dịch: Lục Hoa KHÔNG YÊU THÌ BIẾN Chương 50 Lửa bùng lên chỉ trong nháy mắt, nhanh chóng lan tới những nơi bị xăng tưới

Cúc cu

Document

Phần 1

Microsoft Word - chantinh09.doc

Phần 1


Document

Document

Phần 1

Document

Phần 1


Document

Pha Lê vừa đi lên phòng , cô bắt gặp Ngọc Bạch đang đứng nơi góc hành lang nói chuyện điện thoại với ai đó

No tile

Phần 1

mộng ngọc 2

Document

Tác Giả: Cổ Long QUỶ LUYẾN HIỆP TÌNH Hồi 12 Giang Hồ Ân Oán Nhóc trọc đầu và Nhóc mặt rổ chẳng phải quá nhỏ tuổi, có lúc hai gã cũng giống người lớn,

CHƯƠNG I

Phần 1

Mộng ngọc

Microsoft Word - suongdem05.doc

Phần 1

Bao giờ em trở lại

Phần 1

Phần 1

Đông Giao chau mày, cầm cuốn sách Huy đang xem dở dang để trên bàn lên

Phần 1

Microsoft Word - emlatinhyeu14.doc

Phần 1

Document

Tác Giả: Hoàng Thu Dung MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG Phần I Thùy Dương đứng một mình trên bãi cát, đưa mắt nhìn xa ra chân trời. Mặt biển xanh ngăn ngắt, trong v

KINH ĐẠI BI Tam tạng pháp sư Na Liên Đề Da Xá dịch từ Phạn văn ra Hán văn, tại Trung-quốc, vào thời Cao-Tề ( ). Cư sĩ Hạnh Cơ dịch từ Hán văn ra

Document

No tile

Document

No tile

No tile

No tile

No tile

Tình yêu và tội lỗi

HỒI I:


No tile

Chinh phục tình yêu Judi Vitale Chia sẽ ebook : Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage :

Chương 1

Document

Hạnh Phúc và Đau Khổ Chư Thiên và loài người Suy nghĩ về hạnh phúc Ước mong được hạnh phúc Chân hạnh phúc là gì? (1) Bốn câu thi kệ này được trích tro

chulangnghiem.com Kinh Đại Phật Đảnh Cứu Cánh Kiên Cố Và Mật Nhân Của Như Lai Về Chư Bồ-Tát Vạn Hạnh Để Tu Chứng Liễu Nghĩa (Kinh Lăng Nghiêm) Quyển 4

Document

Tải truyện "Chiến" Chiếm Hữu | Chương 20 : Chương 20: Cuộc chiến thứ 20

Kinh Từ Bi

No tile


Phần 1

Pha Lê vừa đi lên phòng , cô bắt gặp Ngọc Bạch đang đứng nơi góc hành lang nói chuyện điện thoại với ai đó

Em hãy tưởng tượng và kể lại một cuộc gặp gỡ với một trong các nhân vật cổ tích hoặc truyền thuyết

Vỡ Hoang Trước Bình Mình Cung Tích Biền Đêm động phòng hoa chúc mà không thể làm tình, có chăng chuyện xảy ra với một gã liệt dương đặt bày cưới vợ. C

No tile

PHẦN TÁM

Document

Document

1 Triệu Châu Ngữ Lục Dịch theo tài liệu của : Lư Sơn Thê Hiền Bảo Giác Thiền Viện Trụ Trì Truyền Pháp Tứ Tử Sa Môn Trừng Quế Trọng Tường Định. Bản khắ

DS_CTSQ_ATMui_2015.indd

Tác Giả: Hoàng Thu Dung MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG Phần XVI Thùy Dương và Minh Khánh đi xuống cầu thang. Cả hai vừa vào chỗ lấy xe thì có tín hiệu máy, Thùy Dư

TÁM QUY LUẬT CỦA NGƯỜI PHIÊN DỊCH KINH ĐIỂN PHẬT HỌC 1. Người dịch phải tự thoát mình ra khỏi động cơ truy tìm danh lợi. 2. Người dịch phải tu dưỡng t

Pháp ngữ của hòa thượng Tuyên Hóa - Phần 2

CHƯƠNG I

No tile

No tile

Phần 1

Microsoft Word - KimTrucTu-moi sua.doc

Document

CHỨNGMINH CỦA KHOA HỌC VỀ NHÂN QUẢ BÁO ỨNG

Tác Giả: Kim Bính Người Dịch: Dennis Q CANH BẠC TÌNH YÊU Nho An Đường Chương 1 Anh Đang Xoay Chuyển Bàn Tay Vận Mệnh Dư Y đang ngồi sau quầy bar đọc b

Đông Giao chau mày, cầm cuốn sách Huy đang xem dở dang để trên bàn lên

Cúc cu

Phần 1

Mấy Điệu Sen Thanh - Phần 4

No tile

No tile

Tiêu Kim Thủy TIẾP BỘI I Bội vừa bước vào sân bỗng dừng chân quày quả bước ra. Từ lâu rồi chị không về nhà, không gặp ông Nghị Tần, thân phụ chị, vì l

SỰ SỐNG THẬT

No tile

NGHI THỨC SÁM HỐI VÀ TỤNG GIỚI HT.Thanh Từ Thiền Viện Trúc Lâm Đà Lạt Việt Nam o0o--- Nguồn Chuyển sang ebook 20-

Microsoft Word - chotinhyeutronven10.doc

No tile

-

Bản ghi:

Chương 8 Tuy nói là muốn lấy đài sen, nhưng mà tấm thân nghìn vàng phải cẩn thận. Ta đường đường là một Thái tử phi, bên cạnh còn có Thụy vương đi lại bất tiện, muốn đích thân ngồi thuyền đi lấy đài sen, kia cũng chỉ là chuyện trong kịch xưa mà thôi. Nói là lấy, cũng là gọi mấy người cung nhân tới ngồi thuyền, chèo tới trong hồ Thái Dịch ngắt lấy lá sen tươi giữa hồ sen. Thụy vương tựa vào gốc cây liễu bên cạnh, khó mà lộ ra chút thú vị của trẻ con, chỉ điểm nhóm cung nhân đài sen nào to nhất mập nhất. Một lát sau, mới cười hỏi ta, Nhiều lần muốn đến Đông cung tìm Lục ca nói chuyện, cung nhân đều nói Lục ca ra ngoài rồi. Lục ca gần đây sao lại bận như vậy? Ta vừa mở miệng, câu trả lời suýt vụt ra, đột nhiên lại cảm thấy không ổn. Nơi này dù sao cũng là trước mặt nhiều người, lời nói có rất nhiều khả năng theo gió thổi xa, bị người không nên nghe nghe được. Ta cũng không biết chàng đang bận cái gì. Ta nói cho Vương Lung. Dù sao cha ngươi luôn có nhiều chuyện phiền toái như vậy muốn giao cho chàng đi làm, giờ chẳng phải là đang nói chuyện quân lương rồi sao? Ánh mắt Thụy vương lóe lóe, làm ta cực kỳ chột dạ. Từ nhỏ đến lớn, giữa ba người chúng ta dường như rất ít khi có bí mật, ít nhất chuyện ta biết đến, trừ phi thật sự không thích hợp hai nam nhân biết, nếu không ta chắc chắn đều khẳng khái nói ra, chia sẻ cùng bọn hắn. Bắt đầu từ khi nào, ta phải bí mật với Vương Lung rồi? Ta xoay đầu không dám nhìn Thụy vương. Trái lại Thụy vương lại an ủi ta, Không sao cả, Lục tẩu có thể học được thủ khẩu như bình (*), ta cũng yên tâm rất nhiều rồi. (*) giữ bí mật. Hắn lại sờ sờ cằm, có vẻ đăm chiêu hướng tầm mắt về phía chân trời, bên môi hiện lên nụ cười nhàn nhạt. Nụ cười này, lại có gió lạnh, chớp lóe rồi biến mất. Ta đang muốn xoa xoa con mắt, Thụy vương liền cười mỉm mở miệng. Thập đệ, lén lút ở phía sau cây làm cái gì? Ta nhìn theo lời Thụy vương, thấy Phúc vương từ phía sau một cây đại thụ xa xa xuất hiện. Lúc này ta mới hiểu được ý tứ của Thụy vương: Thủ khẩu như bình, thật sự là điều kiện tiên quyết để sinh tồn ở hậu cung. www.vuilen.com 129

Ta đang chơi trốn tìm mà. Trên mặt Vương Linh là nụ cười hồn nhiên vô tà, Chào Lục tẩu, Thất ca, Lục tẩu cùng Thất ca đang làm cái gì vậy? Chúng ta đang lấy đài sen cho Lục ca của đệ. Thụy vương thân thiết nói cho Phúc vương. Ta làm như căn bản không nhìn tới Phúc vương, cúi đầu vỗ vỗ ống tay áo, lại híp mắt chỉ huy nhóm cung nhân, Hái cái to nhất bên trái kia xuống, cái to như thế, Thái tử gia cũng không ăn hết được. Ta đã sớm nói, ta là người lòng dạ hẹp hòi, lại là người cực kỳ bao che khuyết điểm. Phúc vương trước đây thật là một đứa bé đáng yêu, ta nhìn hắn cho dù không tính là thuận mắt, nhưng là chưa từng chán ghét hắn. Có điều, từ sau khi cô cô ta qua đời, ta từ từ bắt đầu thấy chướng mắt hắn. Cho đến bây giờ, dường như đã đến cảnh giới cao nhất của việc chán ghét: Ta coi như hắn không tồn tại. Hoàng thượng đã nói ta nhiều lần, nói ta không có trí tuệ của Thái tử phi, không thể chăm sóc các đệ đệ của Thái tử, ta bên ngoài ừ ừ gật gật, nhưng mỗi lần nhìn thấy Phúc vương, vẫn là không có sắc mặt hoà nhã. Phúc vương cũng cực kỳ thông minh lanh lợi, hắn thậm có thể làm nũng với Thái tử gia, nhưng chưa bao giờ trêu chọc ta. Hắn liền đảo mắt nhìn Thụy vương, đôi mắt to chớp lóe chớp lóe. Ta nghe Thất ca nói, gần đây Lục ca cực kỳ vất vả! Nhân tiểu quỷ đại, mới lớn chừng đó, mà đã bắt đầu lời nói khách sáo rồi. Ta nhếch mũi, cũng không thèm nhìn tới Phúc vương, cáo từ với Thụy vương, Đài sen cũng lấy đến đây rồi, ta đi trước một bước, Thất đệ cũng sớm về Lộ Hoa cung đi thôi. Thụy Vương lộ ra vẻ mặt không biết nên khóc hay cười. Lục tẩu... Cũng được, Lục tẩu đi thong thả. Phúc vương chớp mắt to hướng ta cười, Lục tẩu đi thong thả! Tới giờ hắn vẫn luôn hiểu ánh mắt người khác, bình thường cũng sẽ không nhiệt tình với ta như vậy. Ta có một dự cảm xấu: Chỉ sợ đứa bé này vừa rồi là nghe được đối thoại của ta cùng Thụy vương rồi. Nghĩ lại, lại cảm thấy cũng không có gì, Hoàng thượng đem chuyện này giao cho Thái tử gia, cũng không phải bí mật gì. Tuy nói đối thoại của ta cùng Thụy vương, cho dù bị nghe được cũng không có gì, nhưng đến cùng ta vẫn cảm thấy là nên nói với Thái tử gia một tiếng mới tốt. www.vuilen.com 130

Mỗi tháng vào mồng một và ngày rằm, Thái tử gia phải cùng Hoàng thượng cùng lên triều, mấy ngày nay hắn lại thường xuyên ở nhà Mèo mập đến khuya mới trở về, lúc hắn trở về thời điểm ta đã ngủ rồi, buổi sáng khi ta dậy hắn lại đã xuất môn, nói ra, cũng có ba ngày ta chưa gặp Thái tử gia rồi. Tối nay ăn xong cơm chiều, ta ở trong Đông điện sờ đông sờ tây, lại cầm bút viết một bài phú dâm từ tươi đẹp, một hồi lại mở bản đồ ra nhìn xem ca ca ta hiện đang đóng quân ở nơi nào, lại đến trên giường đánh đấm vài cái gối đầu, tận lực duy trì tỉnh táo, đợi Thái tử gia trở về. Đêm nay quả nhiên Thái tử gia lại là quá canh ba mới về nhà. Vừa vào nhà, ta liền bổ nhào lên người hắn, thèm khát ngửi thấy mùi của hắn.... A... A..., đây là... Món viên chua ngọt của Đồng Hòa cư? Mùi vị chua chua ngọt ngọt thật sự là câu hồn! Còn nữa, còn nữa! Mùi đậu khô thơm quá, chàng ăn canh Ngọc Hoa đài? Hức! Đáng giận! Tới cùng là bổng lộc một năm của Mèo mập có bao nhiêu, làm sao uống được cả Túy Minh Nguyệt (*) của Trí Mỹ Trai tận Vân Nam? (*) tên rượu Ngay cả A Xương đi tới thay quần áo cho Thái tử gia, cũng bị ta đẩy ra, Đợi một chút, để cho ta ngửi thêm một lần! Trời ạ, có bao lâu ta không ăn món cá sốt chua ngọt mùi vị chính tông như vậy rồi, để cho ta ngửi thêm một lần Tô Thế Noãn, nàng là cẩu à! Hiếm thấy giọng điệu của Thái tử gia có vài phần dở khóc dở cười, hắn mới mở miệng, mùi rượu quá nặng, ta lập tức buông tha ngực hắn, chuyển môi lên bên gáy, nơi dính mùi rượu nặng nhất, có điều cái mũi của ta mới nghiêng qua, hắn liền đẩy ta ra, phân phó A Xương, Đi chuẩn bị nước ấm. Hai tiểu cung nhân run lẩy bẩy tiến tới, muốn thay quần áo cho Thái tử gia. Thái tử gia thu lại chút ý cười bên môi, hướng các nàng khoát tay áo, lại là lạnh nhạt nói, Tự ta làm. Nếu không phải trên mặt của hắn còn màu đỏ nhàn nhạt, chỉ sợ sự lạnh nhạt này, sẽ càng có sức thuyết phục hơn. Nhưng Vương Lang lại là người không thể tránh khỏi mặt đỏ, cho dù là đỏ sẫm do say, hay là đỏ ửng do tức giận, đều làm trên mặt hắn xuất hiện một loại khí chất ướt át, phong lưu. Bốn chữ sắc, trên hai gò má hồng nhạt của hắn, được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn. Hai tiểu cung nhân đi theo Vương Lang nhất thời đỏ mặt, lẩm bẩm tạ tội, xoay người đi ra khỏi phòng dưới ánh nhìn của ta. Vương Lang lúc này mới xoay người lại, nhướng lông mày với ta, làm bộ hỏi. Ái phi đêm nay có hứng thú, lại còn đợi tới sau canh ba. www.vuilen.com 131

Vừa nói, ngón tay thon dài của hắn vừa gỡ nút trên chiếc áo lụa mỏng. Tầm mắt của ta không tự chủ được mà truy đuổi theo ngón tay trắng nõn thon dài kia, trong đầu ta bỗng nhiên lại nổi những cảnh tượng, tại vô số địa phương, ngón tay hắn linh hoạt mà thần tốc cởi váy của ta... Có chút việc muốn nói một tiếng cho chàng. Ta hắng giọng một cái, nói không được tự nhiên. A...? Hắn chẳng những ngẩng mi lên, âm điệu có chút bắt đầu hơi hơi lên cao, gợi ra phong hoa tuyết nguyệt cùng triền miên - - nguy rồi, ta bắt đầu miên man suy nghĩ rồi. Ta rời ánh mắt, cúi mi, lại không nhịn được chuyển động nhãn châu dưới đôi lông mi mà nhìn hắn. Vương Lang cúi đầu xuống, dường như có chút mệt mỏi mà thở ra một hơi, hắn đưa tay tháo bỏ ngọc quan trên đầu, ngẩng đầu lên, cởi áo lụa mỏng, lại cởi áo trong bằng gấm bạc, kéo nó ra, lộ ra bả vai cũng phiếm hồng. Lạ kỳ! Rõ ràng là ta cùng hắn chuyện gì cũng đều đã làm, thậm chí có nhiều khi, chúng ta làm ở những nơi không nên làm. Đối với hắn cũng không có giống như hiện tại, bị cảm giác thẹn thùng bao phủ, từ đầu ngón tay đến ngón chân đều có cảm giác ấm áp? Ta định đi, lại có chút không nỡ, quay lưng lại không muốn nhìn Vương Lang, lại không nhịn được vụng trộm quay đầu liếc hắn. Liền phát hiện Vương Lang cười cười nhìn ta, giống như đang nhìn con khỉ diễn xiếc. Nụ cười như vậy xuất hiện trên mặt hắn, cười đến cả gian phòng dường như đều phải sáng lên. Ta thật sự có phần chịu không nổi, phải ra sức cắn môi mới có thể ngăn cản chính mình thốt ra, cầu khẩn hắn... Ta cũng không biết nên yêu cầu hắn làm gì. Vương Lang chết tiệt! Cuối cùng, ta thẹn quá thành giận, hung hăng mắng hắn một câu. Vương Lang trầm thấp cười rộ lên. Cho tới giờ hắn luôn là rụt rè lạnh nhạt, rất ít cười vui sướng như vậy, chỉ có vài lần, hơn phân nửa đều là do ta làm chuyện gì ngu xuẩn, mới chọc hắn buồn cười. Mà giờ này khắc này, ý tứ hàm xúc thật sự của tiếng cười này càng làm cho mặt ta mặt đỏ hơn vài phần, cảm giác ướt át kia, còn có từng đợt từng đợt cảm giác nói không rõ ràng, làm đáy lòng ta ngứa ngáy... Hắn gọi ta. www.vuilen.com 132

Tiểu Noãn, lại đây. Chỉ có lúc tâm tình của Vương Lang vô cùng, vô cùng tốt, mới có thể gọi ta là Tiểu Noãn. Phần lớn thời gian, hắn đều gọi cả tên cả họ của ta. Ta cắn môi, bỗng nhiên cảm thấy thẹn thùng, chính mình cũng không biết chính mình đang ngập ngừng cái gì, đầu cúi thấp, chính là không dám đi qua. Hắn cười cười, trầm thấp hấp dẫn ta. Tới đây, Tiểu Noãn. Vừa nói, tay của Vương Lang bắt lấy cổ tay ta, kéo ta vào trong lòng hắn. Dù sao cũng là mùa hè, Vương Lang lại uống rượu, trong lòng hắn cũng có chút mùi mồ hôi chưa tan hết, lẫn cùng mùi hương của hắn, nhàn nhạt... chọc người ta. Lòng bàn tay hắn nóng hơn vài phần so với bình thường, một đường theo cổ tay ta lên trên, đăt trên bờ vai ta, của ta... Ta nhịn không được mà phát ra chút thanh âm, rất nhanh chóng cắn môi, xấu hổ nhắc nhở Thái tử gia. A Xương còn đang - - uhm, còn đang ở trong tịnh phòng... Thái tử gia liền tạm dừng động tác trên tay, cao giọng gọi, A Xương? Một bên kéo ta vào trong lòng hắn, che khuất quần áo không chỉnh tề của ta. A Xương nhanh chóng cun cút chạy đến, Điện hạ có gì phân phó? Vương Lang rất ít khi gọn gàng dứt khoát như vậy, lời ít mà ý nhiều. Cút ra đi. Ta nhìn xuyên qua bả vai, thấy A Xương khẩn cấp đi ra khỏi phòng, cẩn thận đóng cửa cho chúng ta, không nhịn được thấp giọng trêu chọc Vương Lang. A Xương đi ra ngoài rồi, ai tới hầu hạ chàng tắm rửa? Đường đường Thái tử gia, cũng háo sắc như vậy? Có thể là vì hôm nay uống rượu, Vương Lang đặc biệt vội vàng, hắn đã gần như đè chặt ta vào cột giường, vừa không yên lòng mà uhm hừ liên thanh, một bên trêu chọc nơi đó, uhm, nơi đó của ta... Chỉ là có chút ẩm ướt là cầm của ta chân, trực tiếp đẩy tiến vào. Ta có chút không thoải mái, không khỏi nhăn mày, Đừng nhanh như vậy... A! Vương Lang chết tiệt, chàng! Chuyện kế tiếp, khụ khụ, ta nhớ rõ không rõ ràng lắm rồi. Tóm lại sau cùng, khi cái gì cũng đều đã chấm dứt, không biết sao lại thế này, ta cùng Vương Lang đã cùng vào trong thùng tắm, ta dựa vào bờ vai hắn cố gắng thở dốc, ổn định lại nhịp tim đập như sấm. Tâm tình Vương Lang dường như cũng tốt, dưới ánh đèn mờ nhạt, dường như còn có thể nhìn thấy ý cười bên môi hắn, ngón tay hắn du tẩu trên vai ta, dừng một chút, lại nhấc lên, vén sợi tóc rơi toán loạn ra phía sau lỗ tai cho ta. www.vuilen.com 133

Chút ôn nhu không lưu tâm này, lại khiến trái tim của ta điên cuồng nhảy dựng. Ta không dám nhìn hắn, cũng không dám tựa vào được thật sát, miễn lại bị hắn cười, đành phải cố gắng nhúc nhích, hướng sát về phía một bên thùng. Vương Lang cũng nói gì, đợi khi ta muốn rút ra chân ra, rời hẳn khỏi lòng hắn, hắn mới kéo ta một cái, lại kéo ta đến chỗ ngực hắn, tay ôm eo của ta. Dùng xong rồi là muốn đi, hử? Giọng nói sau chuyện đó của hắn, luôn luôn đặc biệt thấp, giống như một cây cung căng trong lòng ta, không ngừng kích thích tới tới lui lui, làm cho lòng người tê dại. Ai dùng chàng rồi. Ta có chút khó chịu, Là chàng, dùng, ta! Điểm này phải làm rõ ràng, người ta chờ chàng, là có chính sự muốn nói cùng chàng, cũng không phải, cũng không phải... Thái tử gia cúi đầu cười rộ lên. Vừa rồi nên có một cái gương, có thể soi được biểu tình của nàng, để nàng tận mắt nhìn thấy, giờ cũng không nói sạo được. Ta đỏ mặt một phen. Đáng chết là, ta luôn luôn có cảm xúc bất thiện tàng ẩn, vừa rồi lúc nhìn Vương Lang cỡi quần áo, chắc là đáy lòng thèm muốn, lại biểu lộ đến trên mặt. Nói như vậy, vẫn lại là Vương Lang săn sóc để ý tâm ý của ta, mới chủ động thành toàn hi vọng của ta? Phì! Vậy trước mặt ta, chàng cởi quần áo làm gì nha! Ta tức quá đấm ngực hắn. Thái tử gia trả lời cực kỳ vô tội, Ta muốn tắm rửa mà. Có đôi khi ta thực sự cảm thấy được, người ở bên cạnh công công ta lâu ngày, đều bị hắn làm điên rồi, mỗi một lần, mỗi một lần nói chuyện cùng Vương Lang, ta đều có một cảm giác kích động muốn bóp chết hắn. Chàng còn như vậy, ta sẽ không để ý tới chàng nữa. Ta căm giận nói. Cuối cùng vẫn là chẳng thể so đo cùng Vương Lang lâu lắm, chúng ta ra khỏi thùng tắm, ta vừa chà lau thân thể, vừa cùng Vương Lãng nói chuyện về Phúc vương. Vương Lang ngược lại không có phản ứng gì đối với việc Phúc vương nghe lén, hắn vừa mặc quần áo cho ta, vừa bóp... Uhm... anh đào của ta một phen, hơn nữa còn là dùng lực, khiến ta đau tới mức kêu lên. Nàng lại ở cùng với Vương Lung? Lông mi của hắn hơi hơi nhíu lại. Cùng nàng nói qua bao nhiêu lần, Tô Thế Noãn - - đưa tay ra - - nam nữ kiêng kị - - Phải chú ý. Ta nói cùng hắn xong, rồi mới biện giải: Ta chỉ là ở chỗ biểu cô gặp phải, tùy tiện nói vài câu thôi. Cực kỳ sáng suốt mà không nói chuyện ta lại ngủ ở Lộ Hoa cung. www.vuilen.com 134

Vương Lang vẫn có chút mất hứng, hắn lại hồi phục bộ mặt người chết tám gió thổi bất động, lặng lẽ không lên tiếng để mặc ta mặc thêm áo ngủ cho hắn, cùng ta ra gian ngoài đi ngủ. Ta nằm úp sấp tới bên cạnh hắn, mới bỗng nhiên nhớ tới. Tối nay chẳng phải nên là Mã tài tử thị tẩm sao? Hắn nhướng mày, cho ta một cái liếc mắt, chậm chạp trả lời. Ái phi thật là có tâm, theo lẽ thường, hình như đúng là thế. Ba chữ theo lẽ thường kia, được Vương Lang nói đặc biệt mạnh. Ta suy nghĩ đến việc Mã tài tử bây giờ vẫn còn là hoàn bích, ba ngày sau phải di chuyển đến Đông hậu điện còn cô đơn hơn lãnh cung vài phần, còn có thứ dược cực kỳ thú vị mà nàng bí mật mang tiến cung kia, nhịn không được vui vẻ. Sáng sớm hôm sau, lúc thức dậy đã không thấy bóng dáng Vương Lang đâu, Tiểu Bạch Liên nói, sáng sớm hắn đã mang theo A Xương xuất cung đến Tử Quang Các rồi. Tử Quang Các là nơi Thái tử dùng phần lớn thời gian để đọc sách, còn có rất nhiều khi, Vương Lang sẽ gặp gỡ vài người nói đôi câu. Lần này, hắn đến Tử Quang Các, không phải chỉ là đi học mà còn có một số việc phải làm. Ta miễn cưỡng rửa mặt, lại thiên tân vạn khổ đội mặt trời đã lên cao đi thỉnh an Hoàng Quý Phi, Hoàng Quý Phi còn hỏi ta, Sao hôm nay lại không thấy Thái Tử Gia? Tên tiểu tử Phúc Vương này, truyền lời cũng thật nhanh, chỉ là, hiện giờ thao tác của thái tử không được tốt, vốn cũng không lừa gạt người bao nhiêu. Ta nói theo sự thật, Thái Tử Gia đã xuất cung đến Tử Quang Các để học từ sáng sớm. Từ nét mặt của Hoàng Quý Phi, có thể thấy bà ta không tin tưởng lời ta nói chút nào chỉ là không tin cũng không có cách nào, ta chính là rõ ràng lừa bà ta, bà ta có thể làm gì ta? Ôi chao, lúc nào ngồi cùng với Hoàng Quý Phi trong một gian phòng, tâm tình của ta đều sẽ tốt đẹp lên. Mắt thấy bà ta rõ ràng vô cùng chán ghét ta, nhưng vẫn phải làm ra gương mặt dịu dàng, ta liền cảm thấy cuộc sống này quả thật rất thú vị. Dĩ nhiên, vào lúc này, ta không thèm nghĩ nữa, rõ ràng ta cũng chán ghét bà ta, nhưng vẫn phải làm ra dáng vẻ kính cẩn nghe theo. www.vuilen.com 135

Ra khỏi Trọng Phương cung, ta trở về Đông cung, ở trên đường lại gặp phải Thụy Vương, hắn đang muốn đi thỉnh an Trần Thục Phi, chúng ta đứng lại hỏi thăm nhau, hắn cũng hỏi ta, Lục ca đâu? Lục ca đệ đã xuất cung đến Tử Quang Các để học từ sáng sớm rồi. Ta vẫn dùng câu nói đó để trả lời hắn. Dường như Thụy Vương cũng không quá tin tưởng, nhưng cũng không hỏi tới nữa. Trở về Đông cung, mấy Mỹ Nhân cũng lục tục đến thỉnh an ta. Trịnh Bảo Lâm cũng là người tới đầu tiên, nàng hỏi xin ta một chiếc bàn trang điểm mặt kính thủy tinh, nói là cánh cửa kia quá nhỏ, sợ rằng không hợp với bài biện trong Tây hậu điện. Chỉ là một cái bàn trang điểm, ta đương nhiên cho phép nàng, chẳng những cho phép nàng, ta còn gióng trống khua chiêng lập tức sai người đến khố phòng lấy ra, chuyển đấy Tây hậu điện cho Trịnh Bảo Lâm. Thái tử phi nha, phải hiền huệ một chút, chỉ một cái bàn trang điểm đã có thể đạt được thanh danh, ta cũng không có gì phải hẹp hòi. Trịnh Bảo Lâm vẫn chưa đi, Lý Thục Viện đã tới, tháng sau là sinh thần của ta, theo thường lệ, mệnh phụ trong ngoài đều phải đến chầu mừng, nàng muốn xin ta khai ân hạ chỉ, để cho hai tỷ tỷ của nàng cũng có thể vào cung, gặp mặt nàng một lần. Hai tỷ tỷ của Lý Thục Viện cũng gả cho Thư Hương Thế Gia, tỷ phu vẫn không có chức quan trong người, vì vậy bình thường cũng rất ít có cơ hội vào cung thỉnh an. Từ nhỏ chúng ta đã chơi chung một chỗ với nhau, Lý Thục Viện rất ít khi có nét mặt cẩn thận để ý như vậy, thậm chí để lộ mấy phần đáng thương, đời ta không nhìn được nhất chính là mỹ nhân gặp rủi ro, lòng mền nhũn, cũng liền cho phép nàng. Liễu Hiêu Huấn là hoàn toàn tới tìm ta chơi, nàng là người thứ ba bước vào trong phòng, liền thu xếp muốn cùng ta chơi cờ tướng. Trịnh Bảo Lâm và Lý Thục Viện đều đã có mấy phần hài lòng, nhất là Lý Thục Viện, tuy rằng gương mặt đối với ta vẫn còn ai oán, nhưng dường như loại hận ý kịch liệt đó đã thu lại bớt từ khi lấy được d/đ/l;q d lợi ích từ chỗ ta, ta thích Lý Thục Viện chỉ thích ở điểm này: đứa nhỏ này thật sự là quá đơn giản, quả thật nếu so với Hoàng Quý Phi nương nương thì càng dễ đối phó hơn nhiều. Hai người kia vẫn chưa đi, bàn cờ tướng cũng chưa được bày ra, Mã Tài Tử đã tới. Thật ra thì, cũng không phải lần đầu tiên ta hứng khởi mà chiếm đoạt ngày thị tẩm của những người khác. www.vuilen.com 136

Lúc trước, khi còn chưa biết Vương Lang vẫn chưa chạm vào bốn tiểu mỹ nhân mềm mại này, trong ngày bọn họ thị tẩm ta sẽ khiêm tốn một chút, để tránh bị người khác nói lòng dạ ta hẹp hòi, tranh thủ tình cảm với kẻ dưới. Bây giờ đã biết Vương Lang hoàn toàn không có ý định chạm vào người khác, ta cũng không ngốc, tại sao phải tỏ vẻ bản lĩnh nữa? Chỉ có điều, đây là lần đầu tiên Mã Tài Tử bày ra vẻ mặt như vậy. Nhìn qua, nàng ta đã có chút không nhịn được, trong đôi mắt ẩn chứa cảm xúc không nói rõ được, giống như vừa tức giận lại vừa ủ rũ, còn có một chút tuyệt vọng. Ghê tởm, ngay cả lúc này, nhìn qua nàng ta cũng rất... Rất mê người. Có một số nữ nhân chính là như vậy, rõ ràng dáng dấp cũng không phải rất đẹp, nhưng lại vô cùng trêu chọc nam nhân yêu thích, thậm chí ngay cả khi cảm xúc nặng nề như vậy, nhìn qua cũng có mấy phần ngon miệng. Thật không hỗ là tinh phẩm do Mục các lão đưa tới, ta nhìn trong bốn mỹ nhân Đông cung, cũng chỉ có nàng là hợp với khẩu vị của Thái Tử Gia nhất. Nhất thời, ta lại có chút đố kỵ, nên cố ý ức hiếp Mã Tài Tử. Mã Tài Tử đến rất đúng lúc, mấy muội muội cũng khoan hãy đi. Lại tuyên bố ngay trước mặt mọi người, Sang năm tuyển tú, Đông cung nhất định phải tiến thêm người mới, đến lúc đó phòng của mấy muội muội từng ở sẽ là của người mới. Vì vậy có cái gì riêng tư, thu/lêl d.đ;l;q;d nhất định phải mang tới Triêu Dương cung đi, tránh cho đến sang năm còn phải quay lại tìm kiếm, vậy thì quá phiền phức. Vẻ mặt của Mã Tài Tử và Lý Thục Viện thoáng một cái đã trắng xanh rồi. Cho tới bây giờ chỉ thấy người mới cười, có ai nghe được người xưa khóc, sang năm tuyển tú mới vào Đông cung, Triêu Dương cung lại cách xa như vậy, cho dù Thái Tử Gia có tâm muốn nếm món ngon, đâu dễ dàng sẽ nhớ tới mấy người trong Triêu Dương cung chứ? Nhất là Mã Tài Tử, núi dựa của nàng là Mục các lão dường như đã sắp về hưu, đến sang năm không có núi dựa, còn không phải là ta thích xoa nắn thế nào thì xoa nắn thế ấy hay sao? Trong mắt Mã Tài Tử liền hiện lên một tia sáng. Lúc nàng mở miệng nói chuyện với ta lần nữa, thái độ kiên định trước nay chưa từng có. Nương nương... Lại nói, tối nay là ngày thị tẩm của thiếp thân đấy. Ngoại trừ Lý Thục Viện muốn hơn thua với ta ra, trong Đông cung còn không có một nữ nhân nào dám trợn mắt nhắc tới chuyện thị tẩm như vậy đấy. www.vuilen.com 137

Ta nhướng lông mày, Ừm, thế nào? Mã Tài Tử liền đỏ mặt, cúi đầu xoa vặn vạt áo, Bình thường, thiếp thân rất ít ra cửa, cơ hội nhìn thấy thiên nhan cũng không nhiều... Đây là đang uyển chuyển thỉnh ta không nên tranh đoạt ngày thị tẩm với nàng ta. Ta cười ha ha, Được, ý tứ của Mã Tài Tử, Bổn cung rất rõ ràng. Vốn còn muốn bày tỏ phải đại độ hơn một chút, dưới bàn trà, Liễu Hiêu Huấn đá ta một cái, ta mới bỏ qua ý niệm này. đùa giỡn quá mức cũng không được tốt. Vừa khẩn trương lại vừa trầm ngâm trong chốc lát, treo ngược suy nghĩ của mọi người lên thật cao, ta mới có mấy phần không tình nguyện nói: Mã Tài Tử cứ yên tâm đi. Lúc này, Mã Tài Tử mới tỉnh táo lại, nàng nắm chặt tay, không nói gì nữa. Ta lại an bài, Trên địa phương tặng 100 vò Ngọc Lâu Xuân cũng thực sự nắm lấy khẩu vị của Thái Tử Gia, từ nhỏ hắn đã thích uống cái này. Chỉ là đưa tới 100 vò, một mình Thái Tử Gia phải uống đến năm nào tháng nào mới hết, các ngươi cũng chia một ít trở về thưởng thức đi. Uống được thì lại đến lấy tiếp. Mấy chuyện vụn vặt trong cuộc sống ta cũng không chèn ép, có vật gì tốt đều có phần của mấy phi tần, mọi người tập mãi thành thói quen tạ ơn ta, mỗi người đến nhận phần của mình rồi đều lui ra ngoài. Lúc này, ta và Liễu Hiêu Huấn mới bày cờ tướng ra chơi. Qua nửa ngày, hai người cũng không yên lòng, ta hưng phấn, Liễu Hiêu Huấn cũng hưng phấn, nàng vừa hưng phấn, vừa khích lệ ta. Nương nương thật là thần cơ diệu toán, tối hôm qua đặc biệt chiếm một đêm của Mã Tài Tử, sáng nay lại nhắc tới chuyện tuyển tú, có thể nói đều là bút pháp thần kỳ vẽ rồng điểm mắt. Hiếm khi Liễu Hiêu Huấn lại có lời nói tốt với ta như vậy. Thật ra thì rất nhiều việc tất cả đều là một cách tự nhiên á. Ta ngượng ngùng khiêm tốn, Chính là vừa làm mới nghĩ đến được, thì ra là còn có thể như vậy. Mở miệng nói mới phát hiện có hai ý nghĩa, không đợi ta che giấu, Liễu Diệp Nhi đã cười khanh khách xuất hiện ba mươi hai nếp nhăn, cười đến nỗi ta phải ngại ngùng xấu hổ. Sâu xa bên trong, cô cô ta nhất định đang phù hộ ta, hôm nay chuyện gì cũng đều rất thuận lợi. www.vuilen.com 138

Thái Tử Gia cũng không trở về vào canh ba, mà qua canh một hắn mới trở về Đông điện tắm rửa thay quần áo, sau đó Mã Tài Tử phái cung nữ tới, tiến vào Đông điện. Chuyện thị tẩm, nói ra cũng là nghĩa vụ của Thái Tử Gia. Đến mấy ngày đó, Thái Tử Gia cũng thường vào phòng mấy phi tần nán lại một hồi. Cho nên ta mới cho rằng hắn và mấy Mỹ Nhân đã xảy ra chuyện gì đó. Lần này cũng không ngoại lệ, Thái Tử Gia lạnh nhạt đi theo các cung nữ, vào phòng Mã Tài Tử ở hậu điện. Từ trong khe cửa, ta hài lòng rình coi tất cả chuyện xảy ra ở đây, quay đầu đánh Tiểu Bạch Liên một phát, Đến chỗ Liễu Hiêu Huấn vui đùa một chút đi! Liễu Hiêu Huấn cư ngụ ở phía đối diện của Mã Tài Tử. Tiểu Bạch Liên biết rõ thở dài, hỏi ta, Nương nương lại nổi lên tâm tư gì rồi hả? Tuy rằng Tiểu Bạch Liên và Tiểu Tịch Mai đều rất cơ trí, nhưng chuyện này, ta cũng không nói cho các nàng biết: đường đường là một thái tử phi, lại muốn dùng ám chiêu để tính toán phi tần phía dưới, nói ra cũng thật không phải cùng mặt bàn với Thái Thượng rồi. Như đã nói qua, ta thật sự là không nhịn được Mã Tài Tử, ta hận không được nàng sẽ bay xa xa sau một khắc, cũng đã không thể ra ngoài phiền ta. Ta chính là tùy hứng vô lại như vậy đấy... Vậy thì thế nào chứ? Ta vui mừng nói cho Tiểu Bạch Liên, Em không phải biết à, lần trước Mã Tài Tử xuất cung cầu phúc dâng hương... Đã đem về một số thuốc không nên có. Tiểu Bạch Liên và Tiểu Tịch Mai hai tay nâng má, nghe say sưa ngon lành. Tối nay là đêm thị tẩm cuối cùng của nàng ở Đông cung, đợi đến khi nàng vào Triêu Dương cung. Thái Tử Gia còn có thể vào phòng nàng nữa sao? Ta khinh thường nói. Nếu tối nay không dùng thuốc... Vốn dĩ Thái Tử Gia chỉ làm qua loa, bây giờ là không có cách nào, mọi người ở cùng một chỗ, hắn trở lại, Mã Tài Tử không thể nào không biết. Đợi đến sau khi dời cung, chẳng lẽ Mã Tài Tử còn sai người đến đây chờ cả đêm để bắt người như bắt trộm sao? Tối nay, là cơ hội cuối cùng của Mã Tài Tử, coi như nàng còn do dự, dưới sự cố ý chèn ép của ta, sợ rằng cũng phải kiên định tâm ý. Mà Ngọc Lâu Xuân thì sao, em nghĩ tại sao Thái Tử Gia lại thích như vậy? Rượu này mùi vị rất nhẹ, đừng bảo là thuốc, chính là một chút xíu tạp chất, cũng sẽ khiến cho dư vị trở nên rất đắng. Ta lại vui vẻ nói một số chuyện cho hai cung nhân. Các em mới hầu hạ chưa được bao lâu, ta lại không thích uống, www.vuilen.com 139

cho nên vẫn không biết. Mấy lão cung nhân hầu hạ bên cạnh hoàng thượng, ai lại không rõ ràng điểm này. Hoàng thượng đặc biệt thích uống Ngọc Lâu Xuân, cũng chính là bởi vì nó rất an toàn. Loại rượu này có thể trở thành là đặc cung hoàng gia, hơn phân nửa cũng là bởi vì điểm này. Bình thường Thái tử cũng không thích rượu, muốn dẫn dụ hắn mắc câu, không những phải cần một chút rượu ngon ra mà còn phải hạ thuốc, dư vị của Ngọc Lâu Xuân sẽ trở nên vô cùng đắng. Năm đó, khi chúng ta còn ở cung Hàm Dương, cô cô đã dạy ta và Vương Lang. Bà cầm một chai Ngọc Lâu Xuân, đổ ra mười ly rượu, trong mỗi một ly rượu đều bỏ thêm chút xíu đồ không giống nhau, ta chỉ có thể uống được năm sáu ly có thêm nguyên liệu, mà Vương Lang đều ném được mười ly. Với sự nhạy bén của hắn, rượu vừa vào miệng, khẳng định là có thể phát hiện ra điều không đúng. Kế tiếp dĩ nhiên chính là Mã Tài Tử đã bỏ thuốc cho Thái Tử Gia, tội này không tính là nhỏ. Hơn nữa còn là chính nàng nảy lòng tham mà phạm tội, không có chút quan hệ nào đến ta. Lòng ta tràn đầy vui mừng chờ tiếng rống giận từ trong hậu điện. Chờ ta chờ, chờ ta chờ... Đợi đến nỗi ta cũng có chút hoảng lên rồi, đánh Tiểu Tịch Mai một phát, Em đến chỗ Liễu Hiêu Huấn nhìn một chút đi, tại sao Tiểu Bạch đi lâu như vậy vẫn chưa trở lại! Tiểu Tịch Mai còn chưa lên tiếng trả lời, Tiểu Bạch Liên đã hoảng hoảng hốt hốt đẩy cửa điện xông vào. Nương nương, nương nương. Nàng gấp đến độ nói năng không rõ, dùng sức nuốt một ngụm nước bọt, mới nói cho hết lời. Thái Tử Gia Lời còn chưa nói xong. Vương Lang đã bước vào phòng theo sau Tiểu Bạch Liên, tuấn nhan hắn đỏ bừng, cũng không biết là bởi vì say hay là do hiệu lực của thuốc, một đôi mắt sáng nhìn chòng chọc vào người ta khiến người ta sợ hãi. Đầu lưỡi của ta bất chợt cứng lại, lắp ba lắp bắp, một câu cũng không nói không ra lời. Vẫn là Vương Lang giữ được bình tĩnh, hắn âm trầm phân phó Tiểu Bạch Liên cùng Tiểu Tịch Mai, Đều đi ra ngoài! www.vuilen.com 140

Nhìn thấy hai nha hoàn không hề động, hắn tiến lên một tay túm chặt cổ tay ta. Tô Thế Noãn, ta sớm nên bóp chết nàng thôi! Thảm rồi... Quả nhiên, vẫn là bị hắn phát hiện. Bây giờ Vương Lang đã không còn là lửa giận âm ỉ nữa, người này quả thực chính là một bó củi cháy cực mạnh, thiếu chút là đốt cả ta rồi. Hắn gầm lên một câu như thế ngay bên tai ta, làm hai tiểu cung nữ sợ tới mức không dám nhúc nhích, run rẩy lẩy bẩy vội cầu xin tha thứ. Người này cũng không kiên nhẫn nữa, cũng không thèm lằng nhằng với Tiểu Bạch Liên, Tiểu Tịch Mai, trực tiếp vừa xách vừa kéo ta ra ngoài Tây điện. Ta muốn vùng vẫy, nhưng lại cảm thấy vùng vẫy cũng không có tác dụng gì, dù sao cuối cùng ta cũng không có khả năng mặc kệ Vương Lang, để hắn đi tìm người khác. Đành phải nghiêng ngả lảo đảo theo sát sau lưng hắn, trong lòng kinh sợ và tức giận Liễu chiêu huấn. Đáng chết, Liễu chiêu huấn rõ ràng nói là thuốc này ăn hết cả một túi, cũng không có gì không ổn, nhiều lắm chỉ là làm cho người ta hưng phấn mà dựng cao lên một chút, không hề có tổn hại gì tới thân thể hay mê hoặc thần trí. Ta càng cho rằng Vương Lang uống một ngụm là có thể phát hiện không đúng, mà lúc này nhìn hắn thế này, hắn chẳng những là đã uống vào, mà hình như là còn uống hết, hình như hiệu lực của thuốc này so với Liễu chiêu huấn nói còn mạnh hơn rất nhiều. Ôi giời ôi, Chiêu huấn làm hại ta! Vương Lang Ta vẫn có ý đồ trao đổi cùng Vương Lang, Chàng không sao chứ? Chàng nói đi, chàng không sao chứ... Nhưng mà Vương Lang hình như càng thích dùng một loại phương thức trực tiếp khác tới nói chuyện cùng ta, phương thức này, trực tiếp mà cũng thô bạo hơn so với bình thường. Hắn dường như là không có kiên nhẫn cho ta chuẩn bị một chút nào, đã trực tiếp... Uhm, trực tiếp tiến vào. Đúng ở chỗ đi vào hắn gặp phải lực cản lớn, ta bị hắn đè đến thở cũng không nổi, nói cũng không nói nên lời. Chỉ có thể nhắm mắt lại nhè nhẹ năn nỉ hắn, Vương, Vương Lang... Chàng nhẹ một chút... Hu... Tiếng thở dốc của hắn càng lúc càng nặng nề, lúc thì cắn vành tai ta, cắn hung tợn. Vương Lang vẫn không thích nói chuyện, nhưng cũng không hề trầm mặc giống như hôm nay. Vành tai ta sợ nhất ngứa, hắn cắn như thế, ta vừa đau vừa ngứa, đến ngón chân cũng phải cuộn lại, Vương Lang lại nghiêng đầu, cái đó, hắn, hắn... Uhm... lại trực tiếp chà sát.. tiểu đậu đậu của ta. www.vuilen.com 141

Ta cũng không nói ra lời được nữa, từ trong họng phát ra âm thanh như khóc. Động tác của Vương Lang bắt đầu mạnh hơn nữa, càng cố gắng, càng thô lỗ, tiếng hít thở của hắn cũng càng ngày càng nặng, sau đó... Bây giờ, hắn vào được cực kỳ thuận lợi. Tô Thế Noãn, nàng thật là! Lúc đi vào, Vương Lang hình như vẫn đang nghiến răng nghiến lợi nói một câu như vậy, nhưng ta đã không nghe được rõ ràng lắm rồi. Khoảng thời gian tiếp đó, tất cả ngũ cảm của ta dường như đều đã đã không còn tác dụng, nghe cũng không nghe rõ, nhìn cũng không nhìn thấy, khuôn mặt tuấn tú của Vương Lang còn đang lơ lửng trên thân thể ta, lúc này lại không biết đi đâu rồi.. Điều duy nhất có thể nắm giữ, chính là tiết tấu của Vương Lang. Càng về sau, nhịp độ của của hắn càng nhanh, ta có chút không chịu nổi, chỉ có thể bi thương chịu thua, Chậm, chậm một chút... Nhưng đợi cho tới khi hắn miễn cưỡng chậm lại, ta lại không thể chịu được lực đó, lại phải cầu xin hắn, Nhanh một chút đi. Vương Lang lại cắn vành tai của ta, căm giận dùng lực, Sáng mai nàng xem ta phạt nàng như thế nào! Hu... Ta tủi thân, chẳng qua hắn cuối cùng cũng nghe lời ta, điều chỉnh cho tiết tất lại nhanh hơn một chút, nhưng không nhanh tới mức ta chịu không nổi. Chuyện này giữ hai chúng ta, từ lần đầu tiên vẫn cực kỳ hợp nhau, hắn chưa từng để ta chịu vất vả, luôn luôn... ách... phóng ra sau khi ta khóc đến không ra thể thống gì một hai lần. Nhưng đêm nay hắn lại đặc biệt hưng phấn, cả người ta đã nhuyễn thành một vũng bùn, mắt hoa tới mức không đứng nổi, hắn mới xuất ra một lần, nhưng dường như lại lập tức hưng phấn. Thật đáng chết, Mã tài tử lấy dược từ đâu tới, lại có thể dũng mãnh tới mức này. Nàng cũng không sợ nàng sẽ... Suy nghĩ của ta vừa mới có chút sáng sủa, lại bị động tác của Vương Lang đánh cho linh hồn nhỏ bé tan tành. Đến sau cùng ta thật sự không chịu nổi, đành phải khóc lóc cầu hắn, Chàng đừng động, chàng đừng động có được không... Để cho ta nghỉ một lát! Vừa nói, hai chân quặp chặt, mạnh mẽ giữ lấy eo Vương Lang, không cho hắn tiếp tục lăn qua lăn lại. Vương Lang bất mãn than nhẹ, nhưng cuối cùng vẫn thuận theo ý của ta. Cuối cùng hắn lắc lắc eo, lơ lửng bên trên thân thể ta. Mồ hôi trên mặt, từng giọt rơi vào hai gò má của ta. Ta hít sâu vài lần, lúc này mới từ từ ngẩng đầu, tầm nhìn dần dần sáng tỏ. www.vuilen.com 142

Tư thế này, làm cho ta và Vương Lang gần sát nhất. Ta có thể cảm giác được hắn ở trong thân thể ta, bất mãn muốn tìm nơi ra vào, nhưng lại vẫn đang cố gắng khống chế động tác của chính mình, mà ánh mắt hắn cũng không còn nóng rẫy đáng sợ nữa, nhiệt độ đã giảm một chút, tuy vẫn sáng trong như cũ, nhưng lần trước khi chúng ta làm loại sự tình này, hắn... cũng sáng như vậy. Ta thở phào nhẹ nhõm, tìm được thanh âm của chính mình. Chàng... Không có chuyện chứ? Vương Lang. Ánh mắt Vương Lang dao động trên mặt ta, bớt đi vừa rồi kia cỗ nhiệt khí bừng bừng phấn chấn, nhiều chút thanh tỉnh hơn, như là hắn đã từng, cho dù là nóng, nhưng cũng không tới mức dọa người như ban nãy. Hắn lắc lắc đầu, bỗng nhiên cúi xuống, che lấy của ta miệng. Ầm ĩ chết mất. Hắn hôn ta, nhưng vẫn oán giận một câu mơ hồ không rõ. Người này ở trên giường so với xuống giường thật sự là tính cách đại biến, so với Thái tử gia nho nhã lễ độ kia, thực sự là biến thành một người khác. Ta vốn là dở khóc dở cười, sau đó... sau đó ta liền... Nụ hôn của Vương Lang, cũng như con người của hắn vậy, biến ảo đa đoan, làm cho người ta khó có thể nắm giữ, nụ hôn của hắn đêm nay cũng giống như tâm tình của hắn, tràn ngập đòi hỏi cùng tìm kiếm, chỉ là một lát, ta đã bị hắn hôn tới mức ý loạn thần mê, thở hồng hộc, đôi chân giữ chặt eo hắn lỏng ra, thân thể cũng không nhịn được hơi hơi vặn vẹo. Hắn được đền bù như ước nguyện, tiết tấu lại nhanh hơn, dẫn ta vào một vòng nghiêng trời lệch đất mới. Càng về sau, hắn lại càng săn sóc ta, Luôn nói ta làm không được nhanh, vậy chính nàng làm. Vương Lang chết tiệt... Ta chỉ có thể nằm hấp hối địa trước ngực hắn, lên xuống theo động tác của hắn. Ahz.. Người ta hận chết chàng! Vương Lang ước chừng náo loạn tới gần nửa đêm lúc, đến lúc sau canh ba, mới buông tha ta. Ta đã khóc đến mức cổ họng đau, trên mặt tràn đầy nước mắt, hắn xuống giường khêu sáng ngọn đèn, tìm kiếm hồi lâu, mới tìm được khăn tay của ta từ trong đống quần áo lẫn lộn trên đất, lau nước mắt cho ta- -Đến sức lực giơ tay ta cũng không có rồi. Khó có được lúc Vương Lang đối với dịu dàng như vậy, thậm chí còn chút áy náy sờ sờ eo của ta, nhẹ giọng hỏi ta, Mỏi hay không? Bây giờ ta cũng đã mỏi chết, thật không biết ngày mai sẽ dậy như thế nào, ta miễn cưỡng gật gật đầu, thấp giọng yêu cầu. Ta muốn uống nước. www.vuilen.com 143

Vương Lang cau mày suy nghĩ, rồi khoác áo choàng ra ngoài, không bao lâu sau, dẫn lại là Tiểu Bạch Liên đang lo âu. Có Tiểu Bạch liên ở đây, sự tình gì cũng thuận lợi rất nhiều, ta không chấp nhận sự hầu hạ sứt sẹo của Vương Lang, Tiểu Bạch Liên một bên dậm chân một bên đè thấp cổ họng đau lòng ta, một bên thần kỳ biến ra một thùng nước nóng to, đuổi ta cùng Vương Lang vào tịnh phòng. Nhanh đi tắm rửa! Có cung nữ như vậy, là chuyện may mắn, mà cũng không phải chuyện may mắn. Hơi kích động là chẳng còn tôn ti trên dưới, sáng mai Vương Lang lại có cớ nói ta không dạy bảo hạ nhân rồi. Ta vốn buồn ngủ, đã có ý định cứ như thế mà đi ngủ, nhưng vào thùng nước tắm, bị nước ấm ngâm quanh mình, ngược lại có tinh thần, mặc kệ Vương Lang lau kỳ cho ta, dựa vào trước ngực hắn tính toán nên làm sao tránh được lần này: Đừng nhìn Vương Lang bây giờ đối với ta tốt, chờ hắn tỉnh táo lại, còn không biết phải phạt ta như thế nào! Đáng chết, người này làm sao giờ lại không nhanh nhạy gì hết, lại uống hết cả dược vào Hoặc là do Mã tài tử giở trò, tranh thủ bỏ thêm dược mạnh gì đó vào, chỉ uống một chút, là có hiệu lực như vậy. Nhưng nàng ta cũng không dám chứ! Nếu như tổn thương thân thể, cho dù Vương Lang không tìm nàng tính sổ, ta cũng sẽ không bỏ qua cho nàng, Mã tài tử cũng không phải không biết, ta ghét nhất chính là nàng rồi. Nghi vấn trong lòng ta càng ngày càng nhiều, đang định hỏi ra miệng, đúng là nghĩ tới Vương Lang chưa chắc đã nắm được thóp của ta, không chắc được toàn bộ đều là mưu đồ của ta. Ta nếu thật sự ngây ngốc hỏi ra miệng như vậy, sợ là hắn thật sự phải phạt ta rồi. Nhưng nghĩ lại, ta lại cảm thấy hắn muốn phạt ta, chắc chắn cũng sẽ có tội danh mà phạt, ai bảo kiếp trước ta tội ác chồng chất, kiếp này làm Thái tử phi của hắn? Hắn cho dù là giết ta, ta cũng chỉ có thể tùy hắn giết. Không được, muốn chết, cũng phải làm cho rõ ràng. Ta còn tưởng rằng rượu vừa vào miệng chàng, chàng có thể nếm được là có vấn đề, như thế nào... Ta thấp giọng hỏi Vương Lang. Vương Lang vốn đang cẩn thận kỳ cái cổ cho ta, còn ôm ta nhắm mắt dưỡng thần, bị ta hỏi như vậy, tay hắn bỗng nhiên căng thẳng, suýt bóp cổ tới mức ta không thở nổi. Quả, nhiên, là, trò, quỷ, của, nàng. Hắn gằn từng tiếng, nghiến răng nghiến lợi nói. Ta một phen không nói ra lời rồi. Ta, lại, bị, hắn, lừa gạt, rồi. www.vuilen.com 144

Chàng không biết? Ta lên tiếng nói. Đúng là chàng - - chàng - - chàng còn nói chàng muốn phạt ta, chàng còn muốn bóp chết ta... Thái độ của Vương Lang, đúng là đã đem toàn bộ việc mình trúng chiêu đổ lên đầu của ta. Ah. Bên môi Vương Lang hiện lên chút đắc ý. Chuyện đó à. Hắn hơi thả lỏng cổ ta, để cho ta lui về phía sau một chút, trừng mắt nhìn hắn ướt đẫm, lộ ra cảm giác vừa lòng, khuôn mặt tuấn tú lộ ra chút uể oải. Ta sớm biết mà. Hắn dương khóe môi, nở nụ cười. Mỗi việc ngoài ý muốn trên người ta, mỗi chuyện xấu, dù sao cứ trực tiếp tính đến người nàng chuẩn là không sai. Ta trừng mắt nhìn hắn, mở miệng muốn nói gì, rồi lại tự im lặng. Nhưng càng nghĩ càng tủi thân, càng nghĩ càng cảm thấy Vương Lang thật sự rất quá đáng, liền đơn giản xoay đầu không nhìn hắn, vặn vẹo muốn tránh khỏi vòng tay của hắn. Hắn nắm chặt vòng tay, cảnh cáo ta, Đừng có mà quyến rũ ta. Nghĩ đến cái lưng đau đớn, ta cũng thật không dám lộn xộn, tủi thân kia đúng là không biết từ đâu tới, cho dù lái cũng không lái đi, ta nhịn rồi lại nhịn, rốt cục nhịn không được, nghẹn ngào chỉ trích hắn. Vương Lang, chàng chỉ biết bắt nạt ta, chàng hư hỏng... Đúng ra thì Vương Lang hư hỏng ở chỗ nào? Lời hắn nói cũng đều là lời nói thật... Mỗi một việc không tốt trong cuộc đời hắn, hình như cũng đều phải tính đến trên đầu ta. Cho dù là bây giờ, hắn không phân trần trực tiếp mắng ta, cũng là không có một điểm nào sai... Ta nhịn không được, muốn để cho nước mắt rơi xuống. Rồi nhanh chóng cọ sát trên đôi vai trần của Vương Lang, lau đi từng giọt nước mắt rơi xuống, khịt khịt mũi, không để ý tới hành động nâng cằm ta lên của hắn. Vương Lang cố gắng một lát, thấy ta không để ý tới hắn, cũng không lại cố gắng nâng mặt ta lên nữa. Hắn sờ sờ gáy của ta, dừng một chút, lại xoa nhè nhẹ. Được rồi, được rồi. Dùng giọng điệu cực kỳ bất đắc dĩ. Ta hư hỏng, ta hư hỏng. Hắn lại thấp giọng dỗ ta. Tiểm Noãn nhà chúng ta tốt nhất, phải không? Trong một khắc này, lòng ta sấm sét vang dội. www.vuilen.com 145

Đáng chết, ta vừa hiểu sai rồi. Ta thật sự cảm thấy, Vương Lang hắn... chí ít là có chút rất nhỏ, rất nhỏ, như có như không, thích ta. Nhưng... Ta nuốt một ngụm nước bọt, rồi lại nuốt một ngụm nước bọt. Nghĩ nghĩ, cũng không biết từ đâu sinh ra dũng khí. Mẹ ơi, trừ chết cũng chẳng có gì là đại sự! Vương Lang. Ta cố ý lại nói với giọng tủi thân, Chàng... Chàng có chút nào... Chàng có phải có vài phần thích ta? www.vuilen.com 146