No tile

Kích thước: px
Bắt đầu hiển thị từ trang:

Download "No tile"
  • Mai Lê
  • 3 năm trước
  • Lượt xem:

Bản ghi

1 Phần 2 Sau khi cơm nước xong, Thơ Thơ thì đưa Thi Thi và Tú Tú đi học, rồi mới trở về chở Nhã Kỳ. Nhã Kỳ vội rời khỏi nhà. Cô tiến dần về phía ngôi biệt thự. Ngôi biệt thự nằm lưng chừng ngọn đồi, trông từ xa nó rất thơ mộng. Nhã Kỳ tiến gần và cô vô cùng thích thú. Cô buột miệng: - Ngôi nhà thật đẹp. Toàn là hoa hồng vàng. Màu vàng của hoa làm cho ngôi nhà thật lộng lẫy. Nhã Kỳ đứng ngây người. Nhã Kỳ thấy cửa cổng chỉ khép hờ. Cô lách nhẹ người vào trong. Hóa hồng vàng đang hé nụ còn đọng những giọt sương long lanh. Càng đi sâu vào, Nhã Kỳ càng thấy hoa hồng càng đẹp nên cô không thể dừng bước. Cô sững sờ, trước mắt cô có một anh chàng chỉ mặc có chiếc quần đùi đang đứng tập tạ. Nhã Kỳ xấu hổ nên cô thụt lùi. Bỗng có tiếng chó sủa vang lên. Nhã Kỳ hốt hoảng nên cô chỉ biết đứng yên. Anh ta quay lại, chạy nhanh đến và hét lên: - Lucky, Lucky, dừng lại nào! Nghe tiếng gọi của chủ, cơn chó đứng dừng lại. Anh ta tiến gần về phía Nhã Kỳ và hỏi: - Cô đừng sợ! Nó không làm gì cô đâu. Nhã Kỳ ngẩng lên và cô tròn mắt lắp bắp: - Lại là anh? Anh hất giọng: - Cô đi đâu đây? Tìm tôi hả? Nhã Kỳ nhìn anh ta, bất giác cô đỏ mặt. Lúc bấy giờ anh ta mới nhớ mình chỉ mặc chiếc quần đùi nên cũng có vẻ lúng túng: - Tôi xin lỗi! Cô chờ tôi một tí. Nhã Kỳ lắc đầu: - chào anh! Tôi xin lỗi, tôi đến đây vì tôi thích hoa hồng vàng. - Cô chờ tôi một tí. - Dạ thôi. Chào anh! Nói xong, Nhã Kỳ chạy đi thật nhanh để rời khỏi ngôi biệt thự xinh đẹp. Cô còn nghe tiếng gọi: 23

2 - Cô ơi! Dừng lại... Nhã Kỳ cắm cổ chạy thật nhanh, về đến nhà thì gặp Thơ Thơ. Thơ Thơ hỏi: - Nhã Kỳ làm gì mà thở dữ vậy? Nhã Kỳ ngồi xuống ghế: - Lại gặp cái anh chàng đáng ghét đó nữa! Thơ Thơ trợn mắt: - Hắn là cậu chủ của ngôi nhà ấy hả? - Ừ. Hồi nãy mình quê muốn chết! Thơ Thơ ngồi xuống cạnh Nhã Kỳ: - Sao đâu? Kể cho mình nghe xem. Nhã Kỳ kể cho Thơ Thơ nghe. Nghe xong, Thơ Thơ phì cười: - Lúc đó hai người chắc mắc cười lắm! Nàng đỏ mặt khi thấy anh chàng mặc chỉ có cái quần đùi, còn chàng thì lúng túng. Nhã Kỳ đánh lia lịa lên vai Thơ Thơ: - Đồ đáng ghét! Thơ Thơ dám cười mình à? Mình mà gặp lại anh ta lần nữa, chắc mình sẽ xúi quẩy suốt năm nay quá. Thơ Thơ cười ha hả, cô ráng nín cười nói: - Biết đâu chừng! Không chừng hai người sẽ gặp lần nữa đấy! Nhã Kỳ phụng phịu ngồi xuống ghế, cô im lặng. Thơ Thơ nắm tay Nhã Kỳ: - Đi chơi nhé! Quên đi, hơi đâu mà giận. Mình chở Nhã Kỳ đến đây vui lắm. - Thôi! Mình muốn ở nhà xem phim, chẳng đi đâu cả. Thơ Thơ cười: - Lâu lâu lên Đà Lạt mà nằm nhà uổng lắm. Nhã Kỳ nhăn mặt: - Đi, nhưng mà tâm trạng không vui thì chẳng thích thú gì. - Ừ. Thì tùy Nhã Kỳ. Nhã Kỳ đứng lên: - Mình về phòng đây. 24

3 Thơ Thơ nhìn theo lắc đầu. Cô cũng đứng lên đi vào nhà. Bà Thảo hỏi: - Không đi chơi à? - Dạ không. Nhã Kỳ không đi. Bà Phương hỏi: - Hả? Thơ Thơ xua tay: - Kệ! Để Nhã Kỳ nghỉ một ngày cho lại sức. Nhã Kỳ còn ở đây lâu mà mẹ. Bà Phương nhíu mày: - Vậy con đi chợ mua giùm mẹ vài thứ xem. - Dạ. Bà Phương dặn mua vài thứ. Thơ Thơ xua tay: - Từ từ, để con lấy giấy ghi, chứ con ra tới ngoài đó là quên hết. Bà Phương lắc đầu: - Có mấy thứ mà cũng ghi giấy với tờ! Thơ Thơ cười: - Tại con hay quên ấy mà. Thơ Thơ ghi xong, cô liền đi chợ. Bà Phương xuống lúi lúi làm bếp. Nhã Kỳ bước xuống bếp: - Cô có gì làm cho con phụ với! Bà Phương tươi cười: - Đã xong rồi. Sao con lại không đi chơi? Nhã Kỳ cười: - Dạ, con thấy hơi khó chịu, nhưng giờ khỏe rồi. Ủa! Thơ Thơ đâu cô? - Cô bảo nó đi chợ rồi! Mà con có muốn đi chơi thì lấy xe nó đi đi. Bà Phương vừa nói thì đi lại tủ lấy giấy tờ xe và chìa khóa: - Đây! Con đi đi, ở nhà làm gì? Nhã Kỳ tần ngần, rồi cầm lấy chìa khóa và giấy tờ. Nhã Kỳ dắt xe. Cô lên xe và cho xe chạy thật chậm, Cô quyết định chạy đến chùa Trúc Lâm. Chùa Trúc 25

4 Lâm được xây trên ngọn đồi khá cao. Nhã Kỳ lên đến Thiền viện, cô nhìn xuống thành phố. Thành phố Đà Lạt hiện trước mắt cô thật đẹp. Nhã Kỳ say sưa ngắm. Cô mở máy thu lại những hình ảnh đẹp. Nhã Kỳ đang mải mê công việc, bỗng có tiếng nói vang lên: - Cô có thể chụp giùm tôi tấm ảnh được không? Nhã Kỳ ngẩng lên, cô mỉm cười: - Được! Mọi người sắp xếp đi! - Cám ơn cô. Nhã Kỳ nhiệt tình sắp xếp và cô chụp cho họ nhiều tấm ảnh thật đẹp. Cô mỉm cười: - Mọi người đồng ý những tắm ảnh này chứ? - Có một bé gái nắm tay Nhã Kỳ: - Cô ơi! Chú Ngọc nói cô xinh lắm. Chú ấy cám ơn cô nhiều lắm. Ngọc bước đến đề nghị: - Ở đây mà cô đi một mình buồn lắm. Hay cô đi chung với chúng tôi đi. Nhã Kỳ nở nụ cười thật tươi: - Cám ơn lời đề nghị của anh, nhưng tôi thích đi một mình, dễ làm việc theo ý thích hơn. Ngọc cười nhìn Nhã Kỳ: - Vậy thì chúng tôi không phiền. Cẩm Tú, chào cô đi! Cẩm Tú khoanh tay thật tròn: - Cháu chào cô! Ngọc mỉm cười thân thiện: - À! Mà cô tên gì? Nhã Kỳ tự nhiên giới thiệu: - Nhã Kỳ! - Tôi là Ngọc. Đây là danh thiếp của tôi. Nhã Kỳ đón lấy: 26

5 - Hẹn gặp lại Cẩm Tú nhé! Cẩm Tú nở nụ cười tươi tắn: - Dạ, mong sớm gặp lại cô. Ngọc cười: - Thôi chào cô Nhã Kỳ. Nhã Kỳ vẫy vẫy tay: - Chào! Mọi người đi khuất, Nhã Kỳ tiếp tục công việc chụp ảnh. Nhã Kỳ một mình dạo quanh Thiền viện Trúc Lâm. Cô càng ngắm càng thấy say mê, nên mãi đến chiều, Nhã Kỳ mới về đến nhà. Thơ Thơ đón cô ở cổng. Thơ Thơ hỏi dồn: - Nhã Kỳ đi đâu mà mãi đến giờ mới về, mình lo muốn chết. Nhã Kỳ cười: - Mình lên Thiền viện Trúc Lâm chơi. - Sao mình gọi mà Nhã Kỳ không trả lời? Nhã Kỳ gãi đầu: - Mình xin lỗi? Mình để quên điện thoại ở nhà rồi. Tiếng của bà Phương từ trong nhà vọng ra: - Nhã Kỳ về rồi phải không, Thơ Thơ? Thơ Thơ trả lời: - Dạ. Bà Phương nói tiếp: - Con nói Nhã Kỳ đi tắm đi, rồi xuống ăn cơm. Thơ Thơ nắm tay Nhã Kỳ: - Nhã Kỳ về phòng tắm đi. Mình dắt xe vào cho. - Ừ. Vui quá nên quên cái mệt. Giờ thì cảm thấy mệt quá. Thơ Thơ ngạc nhiên: - Đi một mình mà Nhã Kỳ thấy vui được à? 27

6 Nhã Kỳ nheo mắt, gật đầu. Thơ Thơ hỏi tiếp: - Vui như thế nào? Nhã Kỳ cười: - Một tí lên phòng, mình kể cho Thơ Thơ nghe. Giờ mình đi tắm! Nhã Kỳ nói xong là thoăn thoắt về phòng. Thơ Thơ đẩy xe vào nhà rồi cô xuống bếp phụ mẹ dọn cơm. Bà Phương bảo con: - Thơ Thơ ra gọi Tú Tú và Thi Thi vào đi con. Thơ Thơ đi ra phía cửa gọi: - Tú Tú, Thi Thi vào ăn cơm! Giọng Tú Tú đáp lại: - Dạ. Thơ Thơ dặn dò: - Nhớ rửa tay sạch sẽ đó. - Dạ. Thơ Thơ quay vào. Cô bưng dĩa dưa hấu đặt lên bàn. Tú Tú sà vào bàn: - Chị Hai cho em miếng dưa. Thơ Thơ trừng mắt nhìn em: - Không được! Ăn cơm xong thì mới được ăn dưa. Tú Tú năn nỉ: - Cho em một miếng thôi mà. Thơ Thơ méc bà Phương: - Mẹ! Tú Tú đòi ăn dưa kìa. Bà Phương ôm Tú Tú và cười: - Con phải ăn cơm xong rồi mới được ăn dưa. Ăn dưa trước, con no bụng thì làm sao ăn cơm. Tú Tú im lặng, Thi Thi cũng ngồi vào bàn. Nhã Kỳ tắm rửa xong, cô đi nhanh xuống và cúi chào xin lỗi: 28

7 - Thưa cô! Con xin lỗi vì để mọi người chờ. Bà Phương cười: - Con ngồi đi. Tú Tú nắm tay Nhã Kỳ: - Chị Nhã Kỳ! Một chút nữa chị kể chuyện cho em nghe nghen! Nhã Kỳ xoa xoa tay Tú Tú: - Ăn cơm xong, chị cho hai đứa xem cái này, đẹp lắm! - Hoan hô! Thi Thi và Tú Tú ăn thật nhanh. Bà Phương cười: - Hai đứa ăn từ từ, mắc nghẹn bây giờ. Nhã Kỳ gắp thức ăn bỏ vào chén Thi Thi: - Ăn từ từ thôi em! Tú Tú phụng phịu: - Chị Nhã Kỳ thương Thi Thi hơn em! Nhã Kỳ mỉm cười: - Đâu có. Chị thương em nhất nhà! Nhã Kỳ gắp cho Tú Tú một con tôm thật to: - Đây, Tú ăn cho mau lớn! Tú Tú nhe răng cười: - Cám ơn chị! Thơ Thơ xì một tiếng: - Hai đứa bây, chỉ còn thấy chị Nhã Kỳ, chứ đâu còn thấy chị Hai này nữa! Tú Tú mím môi: - Đâu có! Chị Hai em là nhất nhất mà! Thơ Thơ trề môi: 29

8 - Thôi, đừng có cho chị Hai này đi tàu bay giấy! Bà Phương xen vào: - Lớn rồi mà còn cà nanh! Tú Tú nhướng mắt: - Vậy một chút chị Hai kể chuyện cho tụi em nghe. Thơ Thơ xua tay: - Đã biết chị không thích kể chuyện mà! Thi Thi cười: - Vậy mà trách tụi em! - Ừ. Nhớ nghen, chị Nhã Kỳ đi rồi thì đừng có đeo theo chị Hai này nghen! Tú Tú trề môi: - Ai thèm! Có chị Hai đeo theo tụi em thì có. Bà Phương xen vào: - Bữa cơm nào mấy đứa con cũng cãi nhau, không sợ Nhã Kỳ cười sao? Nhã Kỳ lắc đầu: - Con thấy vui lắm! Vì ở nhà con ăn cơm rất im lìm. Buồn lắm! Tú Tú và Thi Thi vỗ tay: - Tụi em yêu chị Nhã Kỳ nhiều lắm! Bà Phương cười: - Muốn chị Nhã Kỳ yêu, các con phải ngồi yên ăn cơm đi. Tú Tú và Thi Thi đồng thanh: - Dạ. Bữa cơm xong. Nhã Kỳ cùng bà Phương dọn dẹp. Nhưng Thi Thi và Tú Tú đã nắm tay Nhã Kỳ: - Chị Nhã Kỳ ra chơi với tụi em! Nhã Kỳ mỉm cười: 30

9 - Hai đứa chờ chị một tí, để chị phụ mẹ dọn dẹp xong đã! Bà Phương nói: - Con ra ngoài chơi với em đi, để cô dọn cho! Nhã Kỳ vẫn làm, Tú Tú kéo áo Nhã Kỳ: - Đi chị Nhã Kỳ! Nhã Kỳ đành phải đặt bát xuống: - Con nhờ cô! Nhã Kỳ ngồi xuống. Tú Tú và Thi Thi cười: - Chị kể chuyện cho tụi em nghe đi! Nhã Kỳ xoa đầu Tú Tú: - Trước khi kể, chị cho hai đứa xem cái này! Nhã Kỳ mở máy điện thoại: - Nè, các em xem đi! Thi Thi và Tú Tú xem hình, luôn miệng xuýt xoa: - Đẹp quá! Đẹp quá! Chị Nhã Kỳ chụp hình ở đâu mà đẹp quá! Thơ Thơ ghé mắt, cô cũng ngạc nhiên hỏi: - Nhã Kỳ chụp hình này ở đâu mà đẹp quá vậy? Nhã Kỳ cười thành tiếng: - Trời đất! Người Đà Lạt mà chẳng biết hình này là ở đâu! Thơ Thơ hứ một tiếng rồi nói: - Bộ ở Đà Lạt thì chỗ nào cũng biết sao? Tú Tú cười hì hì: - Chị Nhã Kỳ ơi! Chị Hai của em lười đi lắm! Thơ Thơ cốc vào đầu Tú Tú: - Nói xấu chị Hai phải không? Thi Thi nghiêm mặt: 31

10 - Đâu có! Nói thật chứ nói xấu chị Hai đâu? Mà nếu chị nói vậy thì những hình này là chị Nhã Kỳ chụp ở đâu? Thơ Thơ ngập ngừng: - Thì đưa chị coi hình cái đã! Tú Tú cười: - Thì chị Hai coi đi! Thơ Thơ nhìn hình, nhưng cuối cùng Thơ Thơ cũng lắc đầu: - Nhã Kỳ chụp những hình này ở đâu vậy? Kỳ mỉm cười: - Mình chụp ở Thiền viện Trúc Lâm! Thi Thi và Tú đồng thanh: - Ủa! Ở Thiền viện Trúc Làm mà sao ảnh đẹp dữ vậy? Thơ Thơ cười: - Hai nhóc coi hình, để chị Hai nói chuyện với chị Nhã Kỳ! Cả hai đứa đang say mê coi hình quên bẵng đi việc bắt Nhã Kỳ kể chuyện. Thơ Thơ kéo Nhã Kỳ ngồi xuống ghế: - Hôm nay Kỳ đã đi được những đâu? Nhã Kỳ cười tủm tỉm: - Chỉ có Thiền viện Trúc Lâm! Thơ trợn mắt: - Trời đất! Chỉ có ở Thiền viện Trúc Lâm mà mãi tới giờ này mới về! Nhã Kỳ kể việc gặp Ngọc, gặp bé Cẩm Tú. Tú Tú giật mình khi nghe tên mình. Tú Tú hỏi: - Chị Nhã Kỳ gọi em? Nhã Kỳ xoa đầu Tú Tú: - Không có! Cũng tên Tú mà là Cẩm Tú. Tú Tú nhe răng cười: - Tên của em, ai cũng thích! 32

11 Nhã Kỳ ôm Tú Tú vào lòng: - Ừ. Vì tên nghe rất dễ thương! Tú Tú sung sướng nói: - Em nghe ai cũng nói thế! Thơ Thơ nheo mắt hỏi: - Hai đưa xem hình xong chưa? Đi ngủ, để chị Nhã Kỳ nghỉ. Chị ấy đã mệt rồi. Tú Tú Và Thi Thi chẳng muốn đi, nhưng sợ Nhã Kỳ mệt nên hai đứa đành ngoan ngoãn trở về phòng. Nhã Kỳ và Thơ Thơ cũng về phòng. Nhã Kỳ đưa cho Thơ Thơ tấm danh thiếp. Thơ Thơ đọc và leo lên: - Ôi! Trời đất! Công ty Minh Ngọc là công ty to lớn nhất nhì ở đây đấy! Nhã Kỳ thờ ơ đáp: - Vậy sao? - À! Mà anh ta có bô giai lắm không? Nhã Kỳ cố nhớ lại khuôn mặt của Ngọc, nhưng cô không nhớ nổi nên lắc đầu: - Hổng biết! - Thế Nhã Kỳ không nhìn anh ta hả? Hứ! Có vậy mà cũng không chịu nhìn! - Trời đất! Quen là nhìn mặt để làm gì? - Thì để làm quen! Nhã Kỳ cười: - Ừ. Vậy Thơ Thơ giữ địa chỉ anh ta đi. Mình đi ngủ đây! Buồn ngủ quá! Nói xong, Nhã Kỳ lăn ra ngủ. Thơ Thơ mỉm cười: - Con người gì mới nằm xuống là đã ngủ ngay. Thơ Thơ nhìn mãi tấm danh thiếp. Cô mỉm cười hình dung ra người chủ của tấm thiếp, chắc anh ta đẹp trai lắm. Rồi cô cũng thiếp dần với khuôn mặt điển trai của anh chàng tên Ngọc. Cô thấy hạnh phúc vô cùng. 33

12 Cơm nước xong, Nhã Kỳ xin phép bà phương: - Cô ơi! Hôm nay con đi cáp treo xuống thung lũng cho biết. Bà Phương cười: - Ừ. Nhưng con bảo Thơ Thơ đi với con cho vui. Đi một mình buồn lắm! - Dạ, thôi. Để Thơ Thơ giúp cô, con đi một mình được. Con đi cô nhé! Bà Phương dặn dò: - Nhớ đi về sớm nghe, Nhã Kỳ! - Dạ. Nhã Kỳ lên xe tiến thẳng đến nơi cần đến. Hôm nay, khách thật đông. Nhã Kỳ len lách mãi mới đến nơi. Khí hậu thật mát mẻ dễ chịu. Nhã Kỳ nhìn về phía xa, phong cảnh thật đẹp, những làn sương mỏng chưa tan lởn vởn quanh những dãy núi. Nhã Kỳ hít thật đầy không khí vào lồng ngực: - Thích thật! Nhã Kỳ đi thật chậm để tận hưởng hết cảnh đẹp thiên nhiên. Đoàn người đi qua, bàn tán: - Cảnh ở đây đẹp thật, nhưng ở dưới thung lũng càng đẹp hơn. Nhã Kỳ mỉm cười và đi theo đoàn khách. Mọi người bước vào cáp treo. Cáp treo di chuyển. Nhã Kỳ cảm thấy thích thú. Cô nhìn không chớp mắt mọi vật xung quanh. Càng nhìn, cô càng say mê. Bỗng cô cảm thấy khó chịu, người cô lảo đảo, quay tròn rồi quỵ xuống. Bỗng có một bàn tay níu lấy cô, miệng hỏi: - Cô có sao không? Nhã Kỳ mắt vẫn nhắm nghiền. Nhã Kỳ nghe loáng thoáng: - Chắc cô nhìn cảnh bên ngoài từ trên cao nên gây cho cô cảm giác khó chịu đấy mà. Cô tựa đầu vào vai tôi đi và nhắm mắt lại. Nhã Kỳ nghe lời và cô tựa hẳn người vào vị ân nhân. 34

13 Cáp treo dừng. Cô lại nghe tiếng nói vang lên: - Cáp treo đã dừng, tôi dìu cô đi ra nhé! Nhã Kỳ cứ nhắm mắt, mặc ai dìu cô đi đâu thì cô đi đó. Sau đó, anh ta bảo: - Cô ngồi xuống đi và từ từ mở mắt ra. Nhã Kỳ nghe theo. Cô mở mắt từ từ. Cô thấy dễ chịu hơn. Và quay sang định cám ơn, thì cô vô cùng ngạc nhiên thốt lên: - Lại là anh! Đình Nguyên nhăn mặt: - Tôi và cô chắc kiếp trước không biết ai mắc nợ ai mà sao chúng ta cứ gặp hoài. Nhã Kỳ nhăn nhó: - Thôi, tôi cám ơn anh. Chào anh! Nhã Kỳ đứng lên và đi thật nhanh. Đình Nguyên nói với theo: - Cô không quen đi cáp treo. Nhớ khi đi trở lên, không nên nhìn xung quanh mà hãy nhắm mắt lại và thở đều. Nhã Kỳ bực mình, cô lẩm nhẩm: - Hôm nay xúi quẩy thật! Cơn bực mình làm cô vơi đi cơn chóng mặt. Cô bước đi xa dần, xa dần. Nhã Kỳ quay đầu lại không còn thấy người ta. Cô mới bước chậm lại và ngắm nhìn phong cảnh. Phong cảnh tuyệt đẹp, những thác nước thật hùng vĩ Tiếng thác chảy ầm ầm, những vách đá sừng sững tạo cho phong cảnh hoang sợ. Nhưng chính cái hoang sợ đó tạo cho cảnh vật thêm bí hiểm. Nhã Kỳ ngắm mãi không chán mắt. Nhã Kỳ kéo cổ áo lên. Cô cảm thấy lạnh. Và cúi nhìn đồng hồ, cô chép miệng: - Mới đây mà đã chiều rồi. Tiếc thật. Nhã Kỳ đành quay về. Cô bước chân vào cáp treo, lòng đầy lo lắng. Vừa đặt chân vào buồng máy, cô đã rùng mình, vội nhắm mắt lại và thở thật đều. Mười lăm phút sau, Nhã Kỳ đã xuống tới mặt đất. Cô vội bước ra và mừng rỡ: - Hay quá! Mình chẳng có sao? 35

14 Cô mỉm cười nói thầm: - Cái anh chàng đó, nghĩ thế mà hay thật? Nhã Kỳ đến gian hàng bán rau quả. Nhã Kỳ lựa những quả bơ và mua thêm một ký nho. Cô dặn: - Chị lót kỹ kỹ giùm em, kẻo không thôi giập hết. Chị bán hàng tươi tắn: - Em đừng lo! Nhã Kỳ trên tay xách giỏ trái cây ra bãi xe. Cô đang loay hoay thì có tiếng chào: - Chào cô! Nhã Kỳ ngẩng đầu lên: - Lại là anh ta! Chiếc xe của anh ta đã biến mất. Nhã Kỳ mỉm cười và cô lên xe chạy về. Vừa về đến nhà, Nhã Kỳ vội dắt xe vào thì gặp ngay ông Quân, ba của Thơ Thơ. Nhã Kỳ gật đầu: - Con chào chú! Ông Quân mỉm cười: - Con đi chơi có vui không? Nhã Kỳ dựng xe rồi tiến về phía ông Quân. Cô trả lời: - Dạ vui. Ông Quân chỉ ghế: - Con ngồi xuống đó để chú hỏi thăm một tí. Nhã Kỳ ngồi xuống và hỏi: - Chú về, rồi bao giờ chú lại đi? Ông chép miệng: - Chắc ngày mai! Bà Phương đặt dĩa trái lên bàn và nói: 36

15 - Ông ấy định đi ngay, nhưng cô cản lại đấy chứ! Ông Quân cười xòa: - Thì công việc ngập đầu nên đành phải chịu thôi! Nhã Kỳ cười: - Chú mà không quan tâm đến cô, thì cô sẽ buồn cho coi! Ông Quân phân trần: - Thì cũng như ba cháu thôi, ông ấy cũng đi suốt! Bà Phương cười: - Các ông khéo miệng lắm? - Thì tôi đi làm vì lo cho vợ cho con chứ lo cho ai. Bà Phương nhìn Nhã Kỳ: - Con đi hôm nay vui không? Nhã Kỳ cười: - Dạ, rất vui! Con có mua bơ và nho về đây ạ! Bà Phương cười thành tiếng: - Vậy hôm nay, chúng ta ăn bơ và nho để trừ cơm nghen! Nhã Kỳ tròn mắt hỏi lại: - Sao vậy cô? Bà Phương giải thích: - Thì chú cũng mua, con cũng mua, rồi Thơ Thơ lại cũng mua nho và bơ! Ông Quân bảo: - Tôi đói rồi, bà dọn cơm đi. Tôi thèm ăn một bữa cơm gia đình lắm. Bà Phương: - Ông chờ một tí. Tôi còn làm thêm hai món nữa! Nhã Kỳ đứng lên: - Để con thay đồ xong, con xuống phụ cô. 37

16 Bà Phương gật đầu: - Có cháu phụ thì sẽ nhanh hơn! Bà Phương xuống bếp. Nhã Kỳ thay đồ, nhanh chóng xuống giúp bà Phương. Thức ăn dọn lên thì đúng lúc Thơ Thơ về. Thơ Thơ mỉm cười: - Ba mẹ thấy con có hay không? Ông Quân cốc vào đầu con: - Hay đâu không thấy, ba chỉ thấy con làm biếng thì có! Thơ Thơ nũng nịu: - Ba lại nói xấu con trước mặt bạn con. Con nghỉ chơi với ba luôn! Ông Quân cười: - Thế cũng được! Vậy thì phần quà của con, ba cho Thi và Tú luôn. Thi Thi và Tú Tú vỗ tay: - Hoan hô ba! Thơ Thơ liếc hai em: - Đừng có hòng! Chị đã lấy quà rồi, không đến lượt hai đứa đâu! Cả nhà cười phá lên. Bà Phương nói: - Mời cả nhà dùng cơm! Thế là bữa cơm gia đình thật ấm cúng. Nhã Kỳ cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ đến mẹ bây giờ chỉ ngồi ăn có một mình. Thơ Thơ thúc tay vào tay Nhã Kỳ: - Nghĩ gì mà thẫn thờ vậy? Nhã Kỳ giật mình và lắc đầu: - Đâu có! Ông Quân nhìn Nhã Kỳ: - Ba cháu chắc lúc này đi thường xuyên lắm! - Dạ, ba con đi có khi cả tháng mới về, về một chút là đi ngay. - Ừ. Làm ăn là phải vậy thôi, cháu à. 38

17 - Dạ. - Chị Liên còn đi làm không? Nhã Kỳ lắc đầu: - Ba con bảo mẹ con nghỉ... - Ừ. Chị Liên cũng nên nghỉ để lo gia đình, thì ba con mới yên tâm mà làm việc. Cơm nước xong. Họ lại tiếp tục trò chuyện mãi đến tận khuya. Thơ Thơ và Nhã Kỳ về phòng. Thơ Thơ vừa nằm xuống thì đã ngủ ngay. Nhã Kỳ trằn trọc, cô định gọi cho mẹ, nhưng thấy đã khuya nên cô thôi. - Sáng rồi hãy gọi. Nhã Kỳ tắt đèn và đi ngủ. Nhã Kỳ rời khỏi giường và khoác chiếc áo lạnh lên người. Cô co người và chép miệng: - Hôm nay trời lạnh quá! Giọng Thơ Thơ lè nhè: - Dậy chi sớm vậy! Nằm xuống ngủ tiếp đi! Thơ Thơ quơ tay và gọi: - Nhã Kỳ! Nhã Kỳ! Nhã Kỳ phì cười: - Tớ dậy rồi! Thơ Thơ nhướng mắt: - Trời lạnh quá, dậy làm gì? Thơ Thơ cuộn chăn vào người. Nhã Kỳ kéo Thơ Thơ: - Dậy, chạy vài vòng sân là sẽ ấm ngay đấy! 39

18 Thơ Thơ lắc đầu lia lịa: - Thôi, thôi! Nhã Kỳ đi đi! Tớ không thích tập thể dục buổi sáng đâu! Nhã Kỳ cười: - Chắc ngày mai mình về Sài Gòn. Nghe Nhã Kỳ nói thế, Thơ Thơ nhỏm dậy: - Sao lại về? Nhã Kỳ nhíu mày: - Mình nhớ mẹ! Thơ Thơ hạ giọng: - Ừ. Tại đây là lần đầu tiên Nhã Kỳ xa mẹ mà! Nhã Kỳ đề nghị: - Hôm nay, Thơ Thơ chở mình đi chơi nghen. Thơ Thơ gật đầu: - Ừ. Mình sẽ chở Nhã Kỳ đi những nơi này rất đẹp. Nhã Kỳ đến là sẽ thích ngay! Thơ Thơ ngồi dậy, cô lấy chiếc áo lạnh mặc vào: - Để mình xuống làm điểm tâm. Nhã Kỳ nói: - Mình xuống giúp Thơ Thơ. Thơ Thơ lắc đầu: - Nhã Kỳ đi tập thể dục đi. Mình làm một chút là xong ngay. - Ừ. Nếu vậy mình đi đây! Nhã Kỳ chạy nhanh xuống sân. Thơ Thơ đi xuống bếp thì gặp bà Phương. Bà Phương hỏi: - Ủa! Sao hôm nay dậy sớm quá vậy cô nương. Hôm nay, chắc mặt trời mọc ở đằng Tây quá! Thơ Thơ nắm tay mẹ: - Mẹ! Ngày mai, Nhã Kỳ về Sài Gòn! 40

19 Bà Phương ngạc nhiên: - Sao nó bảo một tháng mới về mà! - Thì Nhã Kỳ định thế, nhưng giờ nó nhớ mẹ rồi! - Thế rời con định xuống đây làm gì? Thơ Thơ cười: - Con định làm điểm tâm, rồi cùng Nhã Kỳ đi chơi. Bà Phương gật đầu: - Ừ. Con phụ mẹ, cha con sáng nay cũng đi rồi. - Dạ. Bà Phương bảo Thơ Thơ: - Con bật bếp, đun nước sôi lên đi. Bà Phương lấy trứng và rửa chảo bắc lên. Bà chiên ốp-la và sau đó cho mỗi trứng vào dĩa. Thơ Thơ cười: - Mẹ chiên trứng khéo quá! Bà Phương cười hiền lành: - Đến lúc cô cũng phải tập chiên đi là vừa. - Mẹ này! Lại trêu con rồi! Tiếng ông Quân vang lên: - Mới sáng sớm, mà hai mẹ con đã có đề tài rồi sao? Thơ Thơ nũng nịu: - Mẹ lại trêu con. Ông Quân đến gần Thơ Thơ nhưng nhìn bà Phương. Bà Phương nói: - Em bảo nó tập nấu ăn lần đi là vừa! - Bố! Ông Quân cười: - Ừ. Mẹ con nói đúng đó! - Đó, bố và mẹ lại cùng nhau trêu con. Con sẽ không yêu bố mẹ đâu. 41

20 Bà Phương cười thành tiếng: - Ừ. Thì cô đã có chồng rồi thì còn yêu hai vợ chồng già của tôi làm gì nữa. Thơ Thơ ôm lấy bà Phương: - Con chẳng thèm lấy chồng. Ông Quân hỏi: - Thế cha mẹ già, con ở với ai? - Con nuôi cha mẹ. - Thế cha mẹ chết đi? - Con cũng chết theo. - Trời ơi! Con tôi hiếu thảo quá. Đáng quý quá! Thơ Thơ bưng dĩa thức ăn đặt lên bàn. Bà Phương nói: - Con nhớ lấy lời con nói đấy nhé. Thơ Thơ ôm lấy bà Phương: - Con thương ba mẹ nhất trên đời mà! Nhã Kỳ đi vào: - Con chào chú, chào cô! Ông Quân: - Con hay tập thể dục buổi sáng lắm sao? - Dạ. - Con Thơ Thơ nó lười lắm. Thơ Thơ vênh mặt: - Con không tập nhưng thân thể con vẫn rắn chắc mà! Nhã Kỳ: - Biết rồi! Ông Quân cười: - Nhưng sức khỏe của con không bằng Nhã Kỳ. 42

21 Thơ Thơ xua tay: - Nhưng buổi sáng con thích nằm trong chăn mơ mộng hơn! Bà Phương: - Lười mà còn cố cãi! Cả nhà cười vui vẻ, bước vào buổi điểm tâm. Ăn xong, thì ông Quân đi làm. Nhã Kỳ và Thơ Thơ đi chơi. Thơ Thơ chở Nhã Kỳ đi rất nhiều nơi. Đi chơi mãi đến chiều, Thơ Thơ hỏi Nhã Kỳ: - Chúng mình vào ăn hay uống gì nghen, Nhã Kỳ! Nhã Kỳ: - Tùy Thơ! Nhã Kỳ sao cũng được. Thơ Thơ dựng xe và nói: - Hay Nhã Kỳ ở lại đây chơi vài ngày nữa đi! Nhã Kỳ lắc đầu: - Tớ nhớ nhà lắm rời! Thơ Thơ trề môi: - Nhớ nhà hay nhớ người yêu đó. Nhã Kỳ cười lúng liếng: - Cầu mong có người yêu để mà nhớ. Nhã Kỳ định nói tiếp, bỗng có tiếng gọi: - Cô Nhã Kỳ! Cô Nhã Kỳ ơi! Nhã Kỳ quay lại. Cô mỉm cười: - A! Bé Cẩm Tú! Nhã Kỳ chạy nhanh tới: - Cô ơi! Cô đi uống nước à? Nhã Kỳ ôm Cẩm Tú vào lòng: - Ừ. Thế bé đi với ai? 43

22 Cẩm Tú cười: - Cháu đi với chú Ngọc! Cẩm Tú đưa tay vẫy vẫy: - Chú Ngọc! Chú Ngọc? Cháu đây nè! Ngọc nhìn thấy Nhã Kỳ, mắt anh rực sáng: - Chào cô Nhã Kỳ! Nhã Kỳ gật đầu đáp lại: - Chào anh Ngọc! Ngọc hỏi: - Cô cũng đi một mình à? Nhã Kỳ lắc đầu và giới thiệu: - Đây là Thơ Thơ bạn em! Rồi Nhã Kỳ kín đáo nháy mắt với Thơ Thơ: - Còn đây là anh Ngọc và... Bé Cẩm Tú níu lấy tay áo Nhã Kỳ: - Cô Nhã Kỳ quên cháu rồi à? Mọi người bật cười Nhã Kỳ ôm bé vào người: - Sao lại quên! Còn đây là nàng công chúa Cẩm Tú. Mọi người hãy vỗ tay hoan nghênh đón chào công chúa Cẩm Tú. Cẩm Tú cười toe toét, bé mỉm cười thật hạnh phúc. Cẩm Tú nắm tay chú: - Chú Ngọc! Chú Ngọc sao chú không mời cô Nhã Kỳ và cô Thơ Thơ vào uống nước. Chú Ngọc xoa đầu Cẩm Tú: - Cảm ơn công chúa tí hon. Ngọc quay sang Thơ Thơ: - Mời Thơ Thơ. Rồi nhìn Cẩm Tú và Nhã Kỳ: - Mời công chúa! Mời Nhã Kỳ! 44

23 Cẩm Tú nắm tay Nhã Kỳ: - Chúng ta đi, cô ơi! Nhã Kỳ và Cẩm Tú sánh bước đi trước. Ngọc và Thơ Thơ vừa đi vừa trò chuyện ở phía sau, trông hai người họ có vẻ tâm đắc lắm. Họ cùng nhau ăn uống đi dạo mãi đến tận khuya mới chia tay. Nhã Kỳ ôm eo Thơ Thơ hỏi: - Hại người nói gì mà trông vui quá hén! Thơ Thơ mỉm cười: -Có nói gì đâu? Nhã Kỳ bĩu môi: - Ối! Không nói gì ma lúc chia tay chẳng nỡ lời nhau. Thơ Thơ lấy ngón tay bấu vào tay Nhã Kỳ. Nhã Kỳ hét lên: - Ui da! - Cho bỏ cái tật nói tầm bậy! Nhã Kỳ nhún vai: - Ừ. Sau này hai người mà yêu nhau thì đừng quên tui đấy nha. Thơ Thơ cười: - Ừ. Mà anh ta cũng khá đẹp trai đấy, lại nhà giàu nữa. Nhã Kỳ cười: - Vậy thì ở trên này ráng mà tranh thủ đi nghen, không thôi người ta cuỗm mất đó. Thơ Thơ trề môi: - Mất thì kiếm người khác. Nhã Kỳ cong môi: - Ối! Mắt đến giờ vẫn còn long lanh, mà để mất người ta à? Thơ Thơ chép miệng: - Ừ. Mà mẫu người như anh ta dễ gì mà kiếm, có người yêu như thế thì còn gì bằng. 45

24 Nhã Kỳ cười: - Vậy thì tiến tới đi để cho mình ăn cưới. Thơ Thơ gật gật đầu: - Nhã Kỳ làm phù dâu cho mình. À, mà không được. Nhã Kỳ đẹp quá, mọi người sẽ quên mất cô dâu. Nhã Kỳ cười: - Ái chà! Tính nghe xôm quá! Thơ Thơ cười: - Mình phải hết mơ mộng chứ! - Chúc giấc mơ sẽ thành hiện thực! Thơ Thơ mơ màng màng, Nhã Kỳ vỗ vai: - Bộ không về à! Ở đây mà mơ với mộng. Lạnh muốn chết! Thơ Thơ lặng thinh cho xe nổ máy. Thơ Thơ đang theo đuổi mộng đẹp. Nhã Kỳ biết thế nên cô cũng im lặng để Thơ Thơ tiếp tục mơ giấc mơ đẹp. 46

Pha Lê vừa đi lên phòng , cô bắt gặp Ngọc Bạch đang đứng nơi góc hành lang nói chuyện điện thoại với ai đó

Pha Lê vừa đi lên phòng , cô bắt gặp Ngọc Bạch  đang đứng nơi góc hành lang nói chuyện điện thoại với ai đó PHẦN V Không hiểu sao Nghi Xuân lại tìm đến đây, cô ngập ngừng rồi đưa tay bấm chuông. Người mở cửa là Đoàn Hùng, anh không chút ngạc nhiên khi nhìn thấy Nghi Xuân: Hôm nay em không đi học à? Em được nghĩ.

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 7 Chương 19 Xa Lạ Bắc Vũ không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Cô chỉ biết là ánh đèn trong phòng không ngừng lay động. Cả người cô đều đau đớn. Cô giống như người bị say sóng, đầu váng mắt hoa,

Chi tiết hơn

 Chương 13 Lễ mừng thọ của ông nội được diễn ra đúng ngày sinh Âm lịch. Ngoài con cháu, khách mời toàn là bè bạn cũ và những mối quan hệ làm ăn. Bà Liên từ sáng đã hối cô xuống nhà sớm để xem còn có gì

Chi tiết hơn

mộng ngọc 2

mộng ngọc 2 PHẦN BA Bỗng dưng thật yên ắng, Lam Phương rúc vào cái vỏ của cô, cô đang học thi, thỉnh thoảng mới đi tìm Phú Quang hỏi anh những chỗ khó hiểu. Phú Quang vừa đỡ phiền phức vừa không bận tâm. Nhưng chiều

Chi tiết hơn

Microsoft Word - chotinhyeutronven10.doc

Microsoft Word - chotinhyeutronven10.doc Phần 10 Ngày cuối cùng rong chơi để ngày mai đi thành phố, sau đó bay đi Singapore du học ba năm ở đó, Tố Quyên năn nỉ Doanh Phối đi chơi. Ba chiếc xe đạp chạy song song nhau trên con đường mới mở từ thành

Chi tiết hơn

Tác Giả: Sói Xám Mọc Cánh Người Dịch: Đỗ Thu Thủy HOÀI NIỆM Chương 6 Hai chị em lôi kéo nhau lên lầu, vừa mở cửa đã thấy mẹ Phùng đang ngồi đợi con tr

Tác Giả: Sói Xám Mọc Cánh Người Dịch: Đỗ Thu Thủy HOÀI NIỆM Chương 6 Hai chị em lôi kéo nhau lên lầu, vừa mở cửa đã thấy mẹ Phùng đang ngồi đợi con tr Chương 6 Hai chị em lôi kéo nhau lên lầu, vừa mở cửa đã thấy mẹ Phùng đang ngồi đợi con trai. Thấy con trai và con gái cùng về, trên người cô con gái còn khoác chiếc áo khoác nam sang trọng, mẹ Phùng tưởng

Chi tiết hơn

CHƯƠNG I

CHƯƠNG I PHẦN X Mặc cho Diệp Hinh lên án rồi trách mực không trả lời, anh ta còn có thể làm gì khác ngoài những điều đó, cô đã chuẩn bị tinh thần rồi, nên không thấy bị sốc trước phản ứng dữ dội của anh ta. Cô

Chi tiết hơn

Microsoft Word - suongdem05.doc

Microsoft Word - suongdem05.doc CHƯƠNG V "Em đã biết bao ngày bên em, là anh đã có bấy nhiêu ngày yêu em. Nhưng em vẫn ngây thơ không biết tình anh thầm yêu em, nên tim đau rã rời Anh đã thấy bao người yêu em. Tình anh nhức nhối thinh

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 10 Chương 28 Đến gần trưa, chiếc xe lớn dừng trước sân biệt thự, hai người trung niên, một nam một nữ bước vào. Người đàn ông khuôn mặt nghiêm nghị, dáng người chững chạc; người phụ nữ thì lại nhìn

Chi tiết hơn

Document

Document Phần 1 Chương 1 Mèo thành tinh? Lần này Mục Nhạc về nước không hề nói trước với bất kỳ người nào sợ mẹ anh biết nên sáng sớm liền vội vàng thu dọn hành lý, thứ hai... cũng do mẹ anh cứ lải nhải nên có

Chi tiết hơn

No tile

No tile Phần 3 Thảo Trang mân mê cái kẹp tóc trên tay, tâm hồn thơ thẩn đến nỗi Thái Diễm bước vào mà cô cũng chẳng hay. - Hù! Thảo Trang giật mình tỉnh hồn, quay nhìn Thái Diễm đang cười toe toét. - Bắt gặp đang

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 15 Chương 43 Trò Đùa Của Mạc Tùy Chẳng bao lâu sau, Tùy Kỳ đã về, tay xách theo hai túi to đùng. Mạc Tùy tiện tay lôi ra xem xong hết sức vừa ý, chạy vào nhà tắm xử lý xong xuôi rồi đi ra. Cô và Tùy

Chi tiết hơn

Document

Document Phần 12 Chương 53 Chăn Cuối cùng đêm nay Mục Nhạc đúng giờ đưa Diệp Dung trở về tuy rằng thời điểm đưa đến dưới ký túc xá vẫn lưu luyến không rời như cũ, nhưng đáy mắt lại phá lệ mang theo vài phần mỹ

Chi tiết hơn

No tile

No tile Phần 3 Công việc hôm nay coi như cũng tạm ổn. Vy ngước lên nhìn đồng hồ, mới gần sáu giờ. Hôm nay được về sớm, phải ghé Ngọc Hạnh mới được. Nghĩ thế rồi Vy thu dọn đồ cho gọn gàng. Đeo túi xách lên vai,

Chi tiết hơn

CHƯƠNG I

CHƯƠNG I CHƯƠNG V Minh Nhật bước vào nhà hành Thái Bình, chọn chiếc bàn ở gần cửa. Chàng chỉ gọi một ly coca rồi ngồi đợi Mai Giang theo cuộc hẹn đã được báo trước Mười lăm phút sau, Mai Giang đến. Nàng vẫn đẹp

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 5 Minh Khoa đặt xấp tài liệu xuống bàn: - Mày quyết định thế nào? Vạn Bách nhíu mày: - Theo mày mình có nên đưa ra tòa không? Minh Khoa đáp không do dự: - Đương nhiên! Tao nghĩ mày phải sớm đưa ra

Chi tiết hơn

Document

Document Phần 2 Chương 5 Thanh mai trúc mã Sự trầm mặc càng làm quãng đường vốn ngắn càng thêm dài lâu. Toàn thân người đàn ông bên cạnh đều là áp suất thấp, có vẻ giống như là bản chất. Diệp Dung không dám phát

Chi tiết hơn

No tile

No tile CHƯƠNG V - Nhật Linh! Em nhớ kỹ chưa, nói lại cho anh nghe xem nào? Quang Bình lên tiếng chất vấn sau khi đã diễn thử một lần các điệu vũ cho Nhật Linh xem. Nhật Linh vừa nhún nhẩy đôi chân, vừa nhắc lại

Chi tiết hơn

Document

Document Phần 4 Chương 16 Mất Tích Cục công án thành phố Bạch, Nguyễn Vi ngẩng đầu lên liếc nhìn đồng hồ được treo trên vách tường. Khi cô và Trương Ức An bước vào phòng họp, người cảnh sát tiếp bọn họ mang ra

Chi tiết hơn

CHƯƠNG I

CHƯƠNG I PHẦN I Vương Lan rời phòng ông Thành, khuôn mặt thanh tú của cô ỉu xìu như con mèo bị cắt râu. Ba mới về hôm qua thì hôm nay lại tìm ra chuyện để mắng cô. Từ đó giờ là vậy, y như rằng mỗi lần ba đi xa

Chi tiết hơn

Document

Document Phần 4 Chương 13 Giấc mộng Cô gái nhỏ ở gần trong gang tấc, ngẩng mặt, hốc mắt đỏ bừng, một đôi mắt mèo đen lúng liếng ướt đẫm, tay gắt gao nắm chặt vạt áo anh tỏ rõ trong lòng cô tràn đầy khẩn trương

Chi tiết hơn

Document

Document Phần 3 Chương 9 Chú Mèo Nhỏ Dường như con tim bị điều gì đó khẽ chạm vào. Rớt nửa nhịp. Tạ Liễu Liễu cúi người xuống, nhẹ nhàng che lỗ tai lại. Hình như nơi đó có một cảm giác rất ngột ngạt, mỗi một cái

Chi tiết hơn

No tile

No tile PHẦN 5 Hai con thằn lằn con đùa nhau, cắn nhau đứt đuôi.... Một số điện thoại lạ hoắc hiện lên màn hình. Nhạc chuông reo lần thứ hai, Phương Vy mới chịu ấn nút nghe máy. - Alô! Vy nghe! Một giọng con trai

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 10 Buổi sáng trời trong xanh. Những tia nắng vàng óng ả ấm áp. Bảo Ngọc ngồi trầm ngâm nhìn vào khoảng không vô tận. Hình ảnh của Nguyễn Khang cứ chập chờn trước mặt. Thật ra, anh ta là người như

Chi tiết hơn

 Phần 3 Anh và Huân rời quán. Người nào về nhà người nấy. Vừa bước vào phòng khách anh đã nghe chuông reo từng hồi. Anh vội đi nhanh tới cầm máy. - Alô! Bên đầu dây kia là giọng Mai Trân: - Alô, có phải

Chi tiết hơn

mộng ngọc 2

mộng ngọc 2 PHẦN SÁU Kiến Đức vừa ngồi vào xe, Lam Phương nóng nảy hỏi: - Sao anh Đức? - Anh phải nói là anh với Phú Quang thân nhau, muốn giúp đỡ Phú Quang nên cô ta mới chịu chỉ. Giờ này, chắc Phú Quang đang nhận

Chi tiết hơn

Tác Giả: Hoàng Thu Dung MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG Phần I Thùy Dương đứng một mình trên bãi cát, đưa mắt nhìn xa ra chân trời. Mặt biển xanh ngăn ngắt, trong v

Tác Giả: Hoàng Thu Dung MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG Phần I Thùy Dương đứng một mình trên bãi cát, đưa mắt nhìn xa ra chân trời. Mặt biển xanh ngăn ngắt, trong v Phần I Thùy Dương đứng một mình trên bãi cát, đưa mắt nhìn xa ra chân trời. Mặt biển xanh ngăn ngắt, trong veo đến ngây ngất. Nước tràn lên vuốt ve bờ cát rồi lại lùi ra biển. Thùy Dương tháo giày để trên

Chi tiết hơn

Microsoft Word - emlatinhyeu14.doc

Microsoft Word - emlatinhyeu14.doc CHƯƠNG XIV Nhu Phong trở về nhà, lúc cha mẹ cô không ngờ đến vì chị Hương không hề hé môi gì với ông bà Công Đạt chuyện chị đến gặp Nhu Phong. Chị không dám nói cho ông bà chủ biết, chẳng qua chị sợ Nhu

Chi tiết hơn

No tile

No tile PHẦN 4 Nghe tiếng thì thầm của mọi người ngoài cửa, bà Hai ngó ra nhìn. Trước mặt bà là một cô gái nhỏ nhắn, đẹp lộng lẫy và cách ăn mặc thật sang trọng. Cô ta đang ngó nghiêng nhìn vào trong nhà như đang

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 4 Chương 13 Việc Đã Thành Công Hì hì! Nữ tử ngồi trên giường, khuôn mặt tươi cười, thấy nam nhân tới gần giường, đột nhiên bướng bỉnh ôm thắt lưng nam tử kéo xuống một cái, tay nhỏ bé liền Ba ba đánh

Chi tiết hơn

Từ Mỹ về Rừng Thăm Bạn Lâm Chương Lúc mới đến, tôi hỏi: - Đào hố để làm gì? Anh nói: - Bắt khỉ. Tôi ngạc nhiên: - Bắt khỉ? - Ừ, bắt khỉ. - Để ăn thịt?

Từ Mỹ về Rừng Thăm Bạn Lâm Chương Lúc mới đến, tôi hỏi: - Đào hố để làm gì? Anh nói: - Bắt khỉ. Tôi ngạc nhiên: - Bắt khỉ? - Ừ, bắt khỉ. - Để ăn thịt? Từ Mỹ về Rừng Thăm Bạn Lâm Chương Lúc mới đến, tôi hỏi: - Đào hố để làm gì? - Bắt khỉ. Tôi ngạc nhiên: - Bắt khỉ? - Ừ, bắt khỉ. - Để ăn thịt? - Khỉ ốm, chỉ có da bọc xương. Thịt khỉ lại tanh, không ai

Chi tiết hơn

CHƯƠNG 1

CHƯƠNG 1 Phần 1 Cho mẹ uống thuốc và đi ngủ, Yên Lam bước ra băng ghế đá chỗ khuôn viên phía trước buồng bệnh của mẹ ngồi. Chiều nay, bác sĩ vừa mới gọi cô vào phòng nói chuyện. Theo như lời bác sĩ nói thì mẹ cô

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 6 Chương 16 Gia Đình Trên Núi Rốt cuộc đến gần gia đình ở trong thôn trên núi, mấy đứa trẻ chạy ở đằng trước, còn chưa bước vào sân thì tiếng chó sủa đột nhiên vang lên một hồi. Tiếp sau đó lại có

Chi tiết hơn

Đông Giao chau mày, cầm cuốn sách Huy đang xem dở dang để trên bàn lên

Đông Giao chau mày, cầm cuốn sách Huy đang xem dở dang để trên bàn lên PHẦN VII Đông Giao chau mày, cầm cuốn sách Huy đang xem dở dang để trên bàn lên. Dòng chữ trên cuốn sách làm cho cô phải suy nghĩ. Có phải là anh làm thơ tặng cho Nguyên Phương hay không? Có đôi lúc cô

Chi tiết hơn

Pha Lê vừa đi lên phòng , cô bắt gặp Ngọc Bạch đang đứng nơi góc hành lang nói chuyện điện thoại với ai đó

Pha Lê vừa đi lên phòng , cô bắt gặp Ngọc Bạch  đang đứng nơi góc hành lang nói chuyện điện thoại với ai đó PHẦN VII Nghi Xuân quẹo phải, rẽ trái rồi lại quẹo phải, cô đi vòng vo như thế đến mỏi nhừ cả chân. Nép vào một góc, cô nín thở. Cái đuôi theo sau cô không còn bám theo nữa. Cởi cái áo đen khoác ngoài

Chi tiết hơn

 Phần 10 Nguyên khẽ bước đến bên vợ, khẽ khoác chiếc áo vào bờ vai Hảo, nỗi xúc động trong anh chợt dâng đầy khi nhìn thấy những giọt nước mắt còn đọng lại nơi mi mắt vợ. Ánh cúi xuống thật thấp bên vai

Chi tiết hơn

Tác Giả: Hoàng Thu Dung MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG Phần XVI Thùy Dương và Minh Khánh đi xuống cầu thang. Cả hai vừa vào chỗ lấy xe thì có tín hiệu máy, Thùy Dư

Tác Giả: Hoàng Thu Dung MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG Phần XVI Thùy Dương và Minh Khánh đi xuống cầu thang. Cả hai vừa vào chỗ lấy xe thì có tín hiệu máy, Thùy Dư Phần XVI Thùy Dương và Minh Khánh đi xuống cầu thang. Cả hai vừa vào chỗ lấy xe thì có tín hiệu máy, Thùy Dương vừa đi vừa loay hoay mở giỏ, cô bấm phím, nhìn số của Trường hiện lên màn hình, cô khẽ thở

Chi tiết hơn

Document

Document Phần 28 "N Chương 55 Nhỏ máu nghiệm thân "Nương tử, cũng đã hơn nửa năm, không có tin tức gì của Sở Hà cũng không biết hiện tại đã đến kinh thành chưa." Tằng Tử Phu lau tay, quay đầu cười cười với Thạch

Chi tiết hơn

No tile

No tile PHẦN 2 Hoàng Lan không ngờ mình lại trúng tuyển vào công ty Sao Vàng, niềm vui phấn khởi cho cô tạm quền những điều không vui. Cô không còn làm, việc cho nhà bà Trọng Tân thế mà đã một năm, và bây giờ

Chi tiết hơn

Document

Document Phần 9 Chương 33 Sinh nhật Mục Tiêu đứng tại chỗ, ngây người một hồi lâu, lúc này mới vội vội vàng vàng móc di động ra đi gọi điện thoại. Động tác của cậu quá vội, thoạt nhìn có chút hoảng loạn lo lắng

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 15 Chương 71 Xe Két một tiếng thắng gấp lại. Lam Nhi, em nói cái gì? Anh khó có thể tin nhìn cô, anh chưa từng nghĩ tới sẽ buông tha cô, mà chính cô cũng đã đồng ý với Đóa Nhi là người một nhà sẽ

Chi tiết hơn

No tile

No tile PHẦN 2 Buổi chiều, sau khi ghé nhà một vào người bạn, Mỹ Thu cũng đã về đến nhà. Cô vội đi thẳng lên phòng, đặt chiếc giỏ lên bàn rồi đi thẳng vào phòng tắm. Một lúc sau trớ ra, cô ngồi vào bàn học. Cắm

Chi tiết hơn

No tile

No tile Phần 9 Vĩnh Phúc ngồi chờ Đức Minh mà trong lòng rất sốt ruột. Thật tình thì anh rất muốn biết tình cảm giữa hai người như thế nào. Họ có yêu nhau không? Nếu có thì có lẽ anh phải âm thầm mà rút lui thôi.

Chi tiết hơn

Microsoft Word - chotinhyeutronven03.doc

Microsoft Word - chotinhyeutronven03.doc Phần 3 Giọng Tuệ Minh đầy ganh tỵ: - Mày nằm bệnh viện, được anh Vỹ lo cho quá trời. Không biết tao bị như mày, anh Vỹ có lo cho tao không nữa? Doanh Phối phì cười: - Sao không lo, ảnh nhận tụi mình là

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 2 Chương 6 Hoàng Tử Xuất Hiện Dừng tay!!! Một giọng nói lạnh lẽo vang lên. Tất cả mọi người đưa mắt về phía phát ra tiếng nói, tất nhiên là trừ Thiên Nhi, cô từ từ hạ tay xuống, lại có ai muốn phá

Chi tiết hơn

Tác Giả: Cổ Long QUỶ LUYẾN HIỆP TÌNH Hồi 12 Giang Hồ Ân Oán Nhóc trọc đầu và Nhóc mặt rổ chẳng phải quá nhỏ tuổi, có lúc hai gã cũng giống người lớn,

Tác Giả: Cổ Long QUỶ LUYẾN HIỆP TÌNH Hồi 12 Giang Hồ Ân Oán Nhóc trọc đầu và Nhóc mặt rổ chẳng phải quá nhỏ tuổi, có lúc hai gã cũng giống người lớn, Hồi 12 Giang Hồ Ân Oán Nhóc trọc đầu và Nhóc mặt rổ chẳng phải quá nhỏ tuổi, có lúc hai gã cũng giống người lớn, ít nhất là cả hai đều làm ra vẻ người lớn. Nhưng lúc này nhìn hai nhóc quả giống hai đứa

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 5 Chương 21 Đàm Phán Kịch Liệt Trong hai con mắt không nhìn thấu của đứa trẻ tầm tám, chín tuổi đang bốc lên một chút lửa giận. Thật đáng yêu! Đáng yêu đến nỗi khiến người khác không nhịn được muốn

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 12 Chương 56 Chọn Quần Áo Vừa nhìn thấy Mặc Hi thì Chu Tiểu Trúc đã đứng lên, cười nói, Mặc Mặc đã về. Vâng! Con đã về. Mặc Hi cười đáp, rồi đi tới ghế sô pha ba người đang ngồi. Mỗi ngày đều nói

Chi tiết hơn

No tile

No tile Phần 6 Cái va chạm làm cho Khả Tú bật ngửa, cô xoa xoa bàn tay trên trán: - Chết mất thôi! - Cô không sao chứ? Khả Tú ngẩng mặt, đôi môi cô chúm lại như chuẩn bị tung đòn: - Còn hỏi? Đụng người ta mạnh

Chi tiết hơn

 Phần 3 Lam Huyên vui chân trên phố, trời chiều hôm nay trong xanh và phố phường dường như đông đúc hơn. Được một đoạn đường ngắn, Huyên nhận ra bên kia đường, Văn ngồi trên xe, môi thấp thoáng nụ cười.

Chi tiết hơn

Mộng ngọc

Mộng ngọc PHẦN SÁU Gọi điện thoại cho Minh Huy xong, Quốc An rót rượu ra ly. Anh ngồi quay quay cục nước đá trong ly trầm tư, không biết mẹ dùng cách nào để giúp anh, tuy nhiên Quốc An tin mẹ sẽ giúp mình nên việc

Chi tiết hơn

Phát biểu cảm nghĩ của em về người cha – Văn hay lớp 10

Phát biểu cảm nghĩ của em về người cha – Văn hay lớp 10 Phát biểu cảm nghĩ của em về người cha - Văn hay lớp 10 Author : vanmau Phát biểu cảm nghĩ của em về người cha - Bài làm 1 Đối với bản thân mỗi người, mẹ luôn là người vô cùng quan trọng. Mẹ mang nặng

Chi tiết hơn

Cúc cu

Cúc cu HỒI XX Oán Thù Tương Báo, Vĩnh Kết Tơ Duyên Vệ Thiên Nguyên đoán chắc là Phi Phụng nên tinh thần vô cùng hưng phấn, chàng liếc mắt nhìn qua thì quả nhiên là nàng, chàng vội kêu lên: - Phi Phụng, nàng đến

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 6 Chương 26 Thật Lòng Nhận Con Gái Ngày hôm sau, An Dĩ Mẫn đến vừa đúng lúc, không hổ là ông chủ của 1 trong 100 công ty đứng đầu thế giới, quan tâm đến cả chi tiết nhỏ này khiến người khác sinh ra

Chi tiết hơn

No tile

No tile PHẦN 5 Bà Tân đẩy cửa phòng Trọng Minh, lúc Trọng Mính đã sẵn sàng trong bộ quần áo ra ngoài và đang chải đầu... - Mẹ! -Ừ. Mẹ có chuyện muốn bảo con. Chiều nay, con nhất định phải về nhà dùng cơm tối nghen.

Chi tiết hơn

Chương 16 Kẻ thù Đường Duyệt càng hoài nghi, không rõ họ đang giấu bí mật gì. Tại sao Khuynh Thành không ở bên cạnh nàng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì

Chương 16 Kẻ thù Đường Duyệt càng hoài nghi, không rõ họ đang giấu bí mật gì. Tại sao Khuynh Thành không ở bên cạnh nàng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì Chương 16 Kẻ thù Đường Duyệt càng hoài nghi, không rõ họ đang giấu bí mật gì. Tại sao Khuynh Thành không ở bên cạnh nàng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nữ thí chủ, Khuynh Thành vốn là một vũ khí chất chứa

Chi tiết hơn

Tả mẹ đang nấu ăn

Tả mẹ đang nấu ăn Tả mẹ đang nấu ăn Author : elisa Tả mẹ đang nấu ăn - Bài số 1 Mỗi con người đều muốn có một bữa cơm gia đình đầm ấm sau một ngày làm việc vất vả, chứa đựng biết bao niềm vui, và tâm huyết của người nấu,

Chi tiết hơn

No tile

No tile Chương 1 Chuyến Tàu Cuối Trong tâm thức, anh đã lưu giữ dáng vẻ tươi cười của em Đừng quay đầu lại, vì chuyến tàu cuối phải khởi hành rồi Có chăng là anh rời là sớm một chút thôi Tình yêu chính là để người

Chi tiết hơn

Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn

Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn Author : elisa Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn - Bài số 1 Bạn Thắm có vóc dáng nhỏ nhắn, thân hình mảnh khanh nhưng rất khỏe, mái tóc dài thường buông xòa

Chi tiết hơn

Microsoft Word - emlatinhyeu10.doc

Microsoft Word - emlatinhyeu10.doc CHƯƠNG X Nhu Phong đi một mạch ra cổng công ty thì cô thấy Trần đứng cạnh bên chiếc xe Ford miệng không ngừng rít thuốc, một thái độ nôn nóng khó bắt gặp ở Trần, khiến Nhu Phong thầm hiểu là anh đang lo

Chi tiết hơn

Document

Document Phần 8 Chương 29 Hồng Diệp ngâm nga bài hát, trên người chỉ mặc nội y, mềm mại thân hình cứ lay động, đứng trước gương thay đổi âu phục. Giường của cô đang bày bừa một đống quần áo lộn xộn, còn chưa xác

Chi tiết hơn

CHƯƠNG I

CHƯƠNG I CHƯƠNG I Vừa bước vào nhà, Bích Chiêu đã bắt gặp gương mặt đăm chiêu suy nghĩ của bà Chinh. Đang hát líu lo một bài nhạc thời thịnh hành, Chiêu vội tắt đài và hỏi: - Mẹ làm sao vậy? Bà Chinh lắc đầu, Bích

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 11 Chương 41 Liên Hệ Tô Niệm Đường xoay người, cúi thấp đầu: Em... Em không sao! Kỷ Lang còn muốn nói thêm nhưng đã đến Sở Sự Vụ, Đặng Phỉ xuống xe: Tôi tự về Cục cảnh sát, khi nào có báo cáo nghiệm

Chi tiết hơn

No tile

No tile Phần 6 - Thành công hai phần ba đường rồi đó, em thưởng anh đi, Thủy Hà. Tân đặt hai tay mình lên hông Thủy Hà, mắt anh nhìn sâu vào mắt cô. Anh ta hiểu chỉ có cái nhìn như thế này, anh ta mới khuất phục

Chi tiết hơn

No tile

No tile PHẦN 9 sổ. Trước mặt Trọng Minh là Trọng Khang, anh ngồi nhự bất động nhìn ra cửa - Anh Khang! Nhớ em không? Trọng Khaụg quay lại, gươngmặt lạnh lùng: - Sao không? Mày là thằng Minh, tao ghét mày. Mẹ của

Chi tiết hơn

Microsoft Word - chotinhyeutronven02.doc

Microsoft Word - chotinhyeutronven02.doc Phần 2 Doanh Phối vừa đến chỗ làm đã có mặt Chí Vỹ. Anh tròn mắt vì cái chân đi cà nhắc khập khễnh của cô, vội kêu lên: - Sao vậy, Doanh Phối? - Tai nạn nghề nghiệp. Doanh Phối đùa: - Tuệ Minh mang chôm

Chi tiết hơn

Document

Document Chương 1 Chuyện Xưa Bắt Đầu Bắc Huyền quốc là một quốc gia mạnh mẽ và giàu có ở phương Bắc, từ khi dựng nước tới nay, theo Phật giáo, vua và dân đều lấy việc xây dựng chùa chiền, xây bảo tháp và nuôi dưỡng

Chi tiết hơn

(SỰ LỰA CHỌN SAI LẦM)

(SỰ LỰA CHỌN SAI LẦM) PHẦN VI - Chào! Nhìn thấy Minh Vũ, Hoàng Huy lạnh nhạt: - Anh tìm tôi? - Lẽ ra tôi nên tìm Đông Giao mới phải, nhưng cô ấy bây giờ đã là vợ của anh nên tôi tìm anh. - Anh muốn gì, cứ nói ra đi. - Anh đã

Chi tiết hơn

Việc hôm nay (cứ) chớ để ngày mai

Việc hôm nay (cứ) chớ để ngày mai RICHARD TEMPLAR VIỆC HÔM NAY (CỨ) CHỚ ĐỂ NGÀY MAI Bản quyền tiếng Việt 2012 Công ty Sách Alpha Lời giới thiệu Tôi đoán rằng khi chọn đọc cuốn sách này, hẳn bạn đang nghĩ mình chẳng làm được gì nên hồn,

Chi tiết hơn

 Chương 1 Bầu trời xanh xám bao phủ lên rặng núi phía xa xa. Lớp tuyết mỏng trải đầy trên lối đi nhỏ trong rừng cây. Không khí giá lạnh và trong lành khiến con người nhanh chóng cảm thấy cơ thể tựa hồ được

Chi tiết hơn

Tứ Hành Xung

Tứ Hành Xung Huỳnh Ngọc Nga Nhân vật: - Vĩnh Tiến, chủ gia đình, 52 tuổi - Thu Cúc, vợ Vĩnh Tiến, 46 tuổi - Thu Hồng, con gái của Vĩnh Tiến và Thu Cúc, 18 tuổi Cảnh phòng khách nhà vợ chồng Vĩnh Tiến, bình thuờng như

Chi tiết hơn

Document

Document Phần 6 Chương 21 Thật Sự Thích Cậu nhân. Dương Khoan nói Hạc Lâm như thế cũng không phải không có nguyên Cuối học kỳ trước có một tiết thể dục, lớp chuyên học chung với lớp (1). Khi đó Tạ Liễu Liễu và

Chi tiết hơn

PHẦN I

PHẦN I PHẦN 7 Vỗ vào tay Đông Nghi một cái khá mạnh, Thảo Uyên cao giọng: - Ê! Mày... chiêm bao khi đang thức, hả Ngông? Vẫn không rời mắt khỏi màn mưa trắng xóa cả dãy phố, Nghi nói: - Đâu có! - Hay mày đang

Chi tiết hơn

Microsoft Word TÀI LI?U GIÁO D?C CHÍNH TR? TU TU?NG P2.doc

Microsoft Word TÀI LI?U GIÁO D?C CHÍNH TR? TU TU?NG P2.doc HỘI LIÊN HIỆP PHỤ NỮ VIỆT NAM TÀI LIỆU GIÁO DỤC CHÍNH TRỊ, TƯ TƯỞNG (Dành cho hội viên, phụ nữ) Tháng 12/2015 1 MỘT SỐ CÂU CHUYỆN VỀ BÁC HỒ VỚI PHỤ NỮ Không có chỗ cho Bác gái đứng à? Ngày 26 tháng 12

Chi tiết hơn

CHƯƠNG 1

CHƯƠNG 1 Phần 2 Sáng, Yên Lam lo cho mẹ ăn sáng xong, cô nói dối mẹ là đi học. Đúng tám giờ, Yên Lam có mặt tại công ty xxx. Sau khi trình bày với bảo vệ, Yên Lam dắt xe vào bãi gửi. Đứng tần ngần giây lát, cuối

Chi tiết hơn

Tiêu Kim Thủy TIẾP BỘI I Bội vừa bước vào sân bỗng dừng chân quày quả bước ra. Từ lâu rồi chị không về nhà, không gặp ông Nghị Tần, thân phụ chị, vì l

Tiêu Kim Thủy TIẾP BỘI I Bội vừa bước vào sân bỗng dừng chân quày quả bước ra. Từ lâu rồi chị không về nhà, không gặp ông Nghị Tần, thân phụ chị, vì l I Bội vừa bước vào sân bỗng dừng chân quày quả bước ra. Từ lâu rồi chị không về nhà, không gặp ông Nghị Tần, thân phụ chị, vì lẽ cha con bất đồng ý kiến. Nay nghe ông bịnh nặng chị về thăm. Khi vào sân

Chi tiết hơn

Document

Document Phần 5 Chương 17 L Lúc ăn cơm chiều, chị dâu anh cứ luôn luôn trừng mắt với em á!" Tư Đồ Tĩnh bước vào phòng, Hồng Diệp liền mãnh liệt lay lay cánh tay anh, bắt đầu lải nhải tố cáo, muốn anh tin lời mình

Chi tiết hơn

Document

Document Phần 1 Chương 1: Đầu xuân, máy điều hòa trong phòng làm việc được mở lên. Một tia gió lạnh theo cửa sổ chưa được đóng chặt len lỏi vào, gió lạnh se se, cô gái đang ngủ gục trên bàn khẽ rùng mình một cái,

Chi tiết hơn

1 HÒN ĐÁ BÊN CÂY TÙNG Huyền Lam Đã đăng trên Thư Viện Hoa Sen Cội tùng cheo leo bên vực thẳm trong vườn quốc gia Zion, bang Utah, Hoa Kỳ - Ảnh: H.L Si

1 HÒN ĐÁ BÊN CÂY TÙNG Huyền Lam Đã đăng trên Thư Viện Hoa Sen Cội tùng cheo leo bên vực thẳm trong vườn quốc gia Zion, bang Utah, Hoa Kỳ - Ảnh: H.L Si 1 HÒN ĐÁ BÊN CÂY TÙNG Huyền Lam Đã đăng trên Thư Viện Hoa Sen Cội tùng cheo leo bên vực thẳm trong vườn quốc gia Zion, bang Utah, Hoa Kỳ - Ảnh: H.L Sinh ra lớn lên tại khu ghetto nghèo đầy tội phạm thường

Chi tiết hơn

DS_CTSQ_ATMui_2015.indd

DS_CTSQ_ATMui_2015.indd Mắt đỏ Thảo Nguyên Đoa đưa tay lên kéo chiếc màn ngăn giữa căn bếp nhỏ với chiếc giường ngủ mỗi đêm của nàng rồi đặt lưng lên những mảnh tre thưa, đã được trải lên manh chiếu ngắn. Đó là giang sơn của

Chi tiết hơn

No tile

No tile CHƯƠNG 3 Anh có thể làm tất cả vì em, ngoại trừ yêu Sáng hôm sau, An Nặc Hàn và bố nói chuyện cả buổi, thủ tục đính hôn cũng đã bàn bạc xong xuôi. An Nặc Hàn đi thông báo với một số bạn thân, Tô Thâm Nhã

Chi tiết hơn

No tile

No tile Hồi 9 Thân cô luyện chưởng Hàng ma. Cứu đại điểu đại điểu giải nạn. Lần này với kinh nghiệm vừa tích lũy. Vương Thế Kỳ không còn xuất thủ loạn xạ nữa. NÓ nhẫn nại đứng trầm người dưới nước và dõi nhìn

Chi tiết hơn

Microsoft Word - CÔ EM V?

Microsoft Word - CÔ EM V? CÔ EM VỢ Truyện ngắn của Kha Lăng Đa Không biết cung thê của Tân trong lá số tử vi thế nào mà chàng cứ bị cô em vợ theo quấy phá nhiều phen đến thất điên bát đảo. Thật đúng là nữ kê tác quái, gà gái quậy

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 4 Chương 16 Bình Yên Bên Trong Ấm Áp Nhóc con hư hỏng! Người đàn ông gầm nhẹ một tiếng, liền nói, Thu thập hành lý xong cho ba, ngày mai ba sẽ gọi người mang con đi, không, hôm nay sẽ đưa con ra ngoài.

Chi tiết hơn

Truyện ngắn : Bà Năm xóm Chợ Bà Chiểu

Truyện ngắn : Bà Năm xóm Chợ Bà Chiểu 1 Truyện ngắn : Bà Năm đi Mỹ *** Phan Đức Minh - Chợ Bà Chiểu ở Sài Gòn - Mấy hôm nay, Bà Năm mất cả ăn, cả ngủ vì chỉ còn 1 ngày nữa thôi, sáng mai là Bà lên máy bay sang Mỹ đoàn tụ gia đình, sống với

Chi tiết hơn

CHƯƠNG 1

CHƯƠNG 1 Phần 8 Từ sau buổi nói chuyện về việc cưới Thi Nga cho anh, Ngọc Thạch hầu như về nhà rất khuya. Có khi anh không về. Như hôm nay cũng vậy, rời khỏi công ty anh cho xe chạy vòng vòng thành phố. Anh chán

Chi tiết hơn

Phần 1

Phần 1 Phần 3 Chương 11 Anh Tử Triệt Muốn Lừa Mặc Mặc Cái Gì? Lúc này, bàn tay của chàng trai đang nắm lấy bông hoa, lại đối với Mặc Hi nói: Em gái, em còn nhỏ như thế này, sao lại bán hoa ở trên đường cái vậy?

Chi tiết hơn

CHÚ TƯ PHÚC Buổi pháp thoại chấm dứt bằng ba tiếng chuông ngân dài Mọi người đứng lên lễ Phật, xá thầy và đi ra. Chú Tư Phúc còn lại một mình trong ch

CHÚ TƯ PHÚC Buổi pháp thoại chấm dứt bằng ba tiếng chuông ngân dài Mọi người đứng lên lễ Phật, xá thầy và đi ra. Chú Tư Phúc còn lại một mình trong ch CHÚ TƯ PHÚC Buổi pháp thoại chấm dứt bằng ba tiếng chuông ngân dài Mọi người đứng lên lễ Phật, xá thầy và đi ra. Chú Tư Phúc còn lại một mình trong chánh điện vắng lặng, Đức Phật như gần gũi hơn với chú,

Chi tiết hơn

Đông Giao chau mày, cầm cuốn sách Huy đang xem dở dang để trên bàn lên

Đông Giao chau mày, cầm cuốn sách Huy đang xem dở dang để trên bàn lên PHẦN X - Cô làm chậm quá, làm sao cho được hả Đông Giao? Tay quản lý khó chịu nhìn Đông Giao: Đã làm chậm cô lại uống rượu suốt, như thế này tôi phải cho cô nghỉ việc thôi. Đông Giao cúi đầu, cô không

Chi tiết hơn

Cúc cu

Cúc cu CHƯƠNG 1 Nắng chiều đã tắt. Vào mùa này, tìm một ngày nắng thật hiếm hoi. Chiều nay như lại càng hiếm hoi hơn. Bầu trời chỉ hửng lên một lát, rồi lại trở về màu trắng đục đến ảm đạm. Hoàng Thúy buông cọ,

Chi tiết hơn

Hãy kể một kỷ niệm đáng nhơ về con vật nuôi mà em yêu thích

Hãy kể một kỷ niệm đáng nhơ về con vật nuôi mà em yêu thích Hãy kể một kỷ niệm đáng nhơ về con vật nuôi mà em yêu thích Author : vanmau Hãy kể một kỷ niệm đáng nhơ về con vật nuôi mà em yêu thích - Bài làm 1 Tuổi thơ của ai cũng gắn bó với một loài vật nuôi đáng

Chi tiết hơn

No tile

No tile PHẦN X Tiểu Uyên ngớ ngẩn nhớ lại chuyện hôm nảo hôm nào. Tự nhiên bấy giờ cô thấy nhớ Khôi đến bán thần. Mới thấm thía thế nào là cô đơn để nghĩ đến người này, nhớ tới người khác mà thôi. Không có những

Chi tiết hơn

NỖI GHEN DỊU DÀNG

NỖI GHEN DỊU DÀNG NỖI GHEN DỊU DÀNG Người đàn ông chậm rãi bước đến trước linh cữu. Chàng muốn kéo dài giây phút đối đầu với sự đau đớn đang xé nát lòng. Người đàn bà nằm đó im lìm. Vẻ mặt bình thản với đôi mắt khép kín,

Chi tiết hơn

Hãy viết một bài văn về tình mẫu tử

Hãy viết một bài văn về tình mẫu tử Hãy viết một bài văn về tình mẫu tử Author : vanmau Hãy viết một bài văn về tình mẫu tử - Bài làm 1 Chưa bây giờ tôi thấy lòng mình nặng trĩu như lúc này. Bởi tôi vừa vô tình nghe được câu chuyện bà kể

Chi tiết hơn

HỒI I:

HỒI I: HỒI 45 BÓNG TÌNH NGHIỆP SÁT Di Hoa công tử Hàn Tuấn bước vào gian thảo xá. Y khép cửa nhìn lại Tịnh Ngọc đang đứng quay lưng về phía mình. Y tiến đến sau lưng nàng. Hàn Tuấn đặt tay lên vai Tịnh Ngọc:

Chi tiết hơn

No tile

No tile PHẦN 5 Ngày Sinh nhật của Hằng Thơ đã đến. Cửa hàng điện thoại ngày hôm nay cũng đóng cửa. Hình như bà Thẩm Hằng muốn gạt bỏ mọi việc để dốc tâm vào việc tổ chức sinh nhật cho con gái mình. Buổi tiệc có

Chi tiết hơn

1 Những chuyện niệm Phật cảm ứng, nghe được. 1- Sát sanh bị đoản mạng. Tác giả : Cư sĩ Lâm Khán Trị Dịch giả : Dương Đình Hỷ Cổ đức có nói : Tâm có th

1 Những chuyện niệm Phật cảm ứng, nghe được. 1- Sát sanh bị đoản mạng. Tác giả : Cư sĩ Lâm Khán Trị Dịch giả : Dương Đình Hỷ Cổ đức có nói : Tâm có th 1 Những chuyện niệm Phật cảm ứng, nghe được. 1- Sát sanh bị đoản mạng. Tác giả : Cư sĩ Lâm Khán Trị Dịch giả : Dương Đình Hỷ Cổ đức có nói : Tâm có thể tạo nghiệp, tâm có thể chuyển nghiệp, nghiệp do tâm

Chi tiết hơn

Tác Giả: Tuyết Nhung NGƯỜI ẤY LÀM SAO QUÊN PHẦN VI Ôm bó hoa hồng còn ngậm sương đêm trong tay, lòng Hạnh Nguyên gợi lên bao câu hỏi mà cô không tài n

Tác Giả: Tuyết Nhung NGƯỜI ẤY LÀM SAO QUÊN PHẦN VI Ôm bó hoa hồng còn ngậm sương đêm trong tay, lòng Hạnh Nguyên gợi lên bao câu hỏi mà cô không tài n PHẦN VI Ôm bó hoa hồng còn ngậm sương đêm trong tay, lòng Hạnh Nguyên gợi lên bao câu hỏi mà cô không tài nào trả lời được. Từ hôm nhận được bó hoa của bác tài xế nói là của chủ gởi tặng đến nay hơn mười

Chi tiết hơn

Microsoft Word - thientongtrucchi-read.doc

Microsoft Word - thientongtrucchi-read.doc THIỀN TÔNG TRỰC CHỈ A. MẬT TRUYỀN THAM THIỀN YẾU PHÁP Hạ thủ công phu tu thiền, điều cốt yếu thứ nhất phải lập chí vững chắc. Bởi vì chí là vị nguyên soái của khí lực. Nếu người lập chí vững chắc, như

Chi tiết hơn

Mấy Điệu Sen Thanh - Phần 4

Mấy Điệu Sen Thanh - Phần 4 Mấy Ðiệu Sen Thanh: Phần 4 PHƯƠNG HẢI SANH Đồng tử Phương Hải Sanh là con của cư sĩ Phương Dưỡng Thu ở Hương Cảng. Dưỡng Thu ưa làm việc phước thiện, sau tuổi trung niên lại chuyên tâm hướng về Tịnh độ.

Chi tiết hơn