THƯ TRẢ LỜI YÊN SƠN TRƯƠNG NGUYÊN THUẬN. BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU Thành phố Westminster, Quận Cam, California, Ngày 21 tháng 2 năm 2020 Yên Sơn Trương N

Kích thước: px
Bắt đầu hiển thị từ trang:

Download "THƯ TRẢ LỜI YÊN SƠN TRƯƠNG NGUYÊN THUẬN. BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU Thành phố Westminster, Quận Cam, California, Ngày 21 tháng 2 năm 2020 Yên Sơn Trương N"

Bản ghi

1 THƯ TRẢ LỜI YÊN SƠN TRƯƠNG NGUYÊN THUẬN. BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU Thành phố Westminster, Quận Cam, California, Ngày 21 tháng 2 năm 2020 Yên Sơn Trương Nguyên Thuận thân mến, Dạo này bận rộn viết lách, nên anh ít khi gọi điện thoại cho Yên Sơn để anh em trò chuyện với nhau. Tuy vậy, anh vẫn đọc những bài thơ, bài nhạc do Yên Sơn sáng tác. Em là người đặc biệt lắm, vừa là võ sư mở trường dạy võ, vừa là người nghệ sĩ có thơ văn góp mặt trên văn đàn, có chân trong Văn Bút Việt Nam Hải ngoại. Em xứng đáng mang danh hiệu văn võ song toàn. Còn anh là loại vô tài bất tướng, nhưng trót đi lính, không được làm người trí thức, thì chỉ làm người whistleblower để giữ tinh thần võ sĩ đạo (phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất). Vốn biết sức học của mình hạn chế, nên khi được người nào chỉ ra cái sai của mình một cách tử tế, lịch sự là anh cám ơn người đó ngay. Riêng đối với những phần tử vô giáo dục, viết lách tục tằn, thì anh im lặng. Im lặng không phải vì sợ chúng nó, mà tại vì anh khinh bỉ. Khi được anh em KQ Houston yêu cầu làm Chủ bút Giai phẩm Lý Tưởng, tờ báo vốn đã có từ khi Tướng Kỳ lên làm Tư Lệnh, anh đề ra phương châm Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè (đầu để truyện ngắn của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng) để làm tiêu chí cho toàn thể anh em KQ. Anh đã sống hết lòng với cái phương châm do mình đề ra, nên mang nhiều hệ lụy. Cũng xứng đáng để sống thôi! Ai nỡ trách Trời gần, với Trời xa? Khi anh Đào Vũ Anh Hùng viết bài Vàng Rơi Không Tiếc gửi đi khắp các báo ở Hải Ngoại, nhưng không một tờ báo nào dám đăng. Ngay cả tờ Ngày Nay của Giáo sư Nguyễn Ngọc Linh ở Houston, do anh Trương Trọng Trác làm Tổng Thư Ký Tòa Soạn cũng không dám đăng. Anh Trương Trọng Trác và anh Đào Vũ Anh Hùng là hai hướng đạo sinh mà anh Trác không dám sống với tinh thần hướng đạo, vì anh Trác mà đăng bài ấy, thì sẽ bị Mặt Trận đe dọa và tờ báo Ngày Nay sẽ không còn được cơ sở thương mại nào dám đưa quảng cáo. Báo mà không có quảng cáo thì báo phải đóng cửa thôi! Giống như tờ báo của Trung tá Nguyễn Xuân Phác, cựu sĩ quan Chiến tranh Chính trị, đã phải đóng cửa. Thuận có thấy sự khủng bố của Mặt Trận HCM ảnh hưởng đến nồi cơm của người làm báo ghê gớm chưa? Khi sợ bể nồi cơm điện National, người yêu - 1 -

2 nghiệp làm báo đến mấy, cũng đành phải đi làm nghề khác nuôi thân. Thuận có thấy tội nghiệp cho họ không? Ở Houston, có một nhóm bác sĩ mời anh đứng làm chủ nhiệm một tờ báo, vì họ thấy anh làm tờ Lý Tưởng ngon lành. Anh đặt điều kiện với họ là tôi phải được quyền làm nhà báo tự do, không chấp nhận sự đe dọa từ đâu đến. Mấy ông bác sĩ sợ đụng chạm, nên họ bỏ ý định thuê anh làm Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút. Anh quan niệm rằng đã không chấp nhận sự độc tài của Việt Cộng, nên mới phải bỏ nước ra đi. Đến sống ở đất nước tự do mà bị một nhóm người tỵ nạn như mình nhân danh Phục Quốc, lập ra cái Mặt trận Kháng chiến để hăm dọa người cùng cảnh ngộ, thì đời nào anh cúi đầu chấp nhận, dù được trả tiền thù lao cao đến cỡ nào. Như Yên Sơn từng bay chung với anh nhiều phi vụ, anh rất thân tình với anh em đồng đội trong đơn vị, nhưng đối với cấp trên đến cỡ nào mà ức hiếp anh em của mình, là anh phản ứng lại, chứ không bao giờ nhượng bộ cấp trên để cho anh em cấp dưới của mình bị thiệt thòi. Thành Bộ trưởng của Mặt Trận HCM lúc bấy giờ là Đặng Quốc Việt, bí danh của ông Trung Úy Hải Quân Đặng Viết Nghị, gửi đến Ban Trị sự tòa soạn Lý Tưởng một Văn Thư có đại ý như sau: Tờ báo Lý Tưởng đăng bài Vàng Rơi Không Tiếc là gây chia rẽ Cộng Đồng và làm lợi cho Việt Cộng. Chúng tôi yêu cầu thu hồi tờ báo. Thuận có thấy hành vi của Mặt Trận HCM có khác gì bọn Việt Cộng đang cầm quyền? Họ tưởng rằng nước Hoa Kỳ này đang nằm dưới quyền cai trị của họ vậy đó. Thấy anh không chấp hành yêu cầu của ông Thành Bộ trưởng, thế là họ dùng điện thoại luân phiên gọi hăm dọa suốt ngày suốt đêm. Anh Hội trưởng Trần văn Nghiêm cũng bị hăm dọa như thế, đến nỗi anh Nghiêm đã phát khóc trong buổi họp KQ tại nhà ảnh. Những anh em KQ có mặt trong buổi họp đó vẫn còn sống tại thành phố Houston. Vào thời điểm đó là năm 1988, trong khi Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh đã chết từ năm 1987 mà trong đoàn thể anh sinh hoạt đã có trong tay tờ báo xuất bản tại Bangkok hình ảnh ông Hoàng Cơ Minh đã chết! Vậy lãnh tụ của Mặt Trận lúc bấy giờ sang tay Kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa, chứ không phải một ai khác. Bởi vì Hoàng Cơ Định, Trần Xuân Ninh, Nguyễn Kim Huờn thì biết gì mà có thể viết Đảng Chế Đảng Quy và tài liệu học tập cho đoàn viên? Nên nhớ, ông Nguyễn Xuân Nghĩa ở lại với Việt Cộng 5 năm, tới năm 1980 ông Nghĩa mới ra đi bằng đường chính thức. (chứ không phải là thuyền nhân). Ông Nghĩa có tài năng vượt bực hơn tất cả các nhà hoạt động chính trị Việt Nam ở Hải Ngoại, thì chắc chắn ông phải được đào tạo kỹ thuật xây dựng đảng. Vì vậy, anh mới nghĩ rằng Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh làm Chủ tịch Mặt Trận; còn ông Nguyễn Xuân Nghĩa mới đích thực là Cha Đẻ Việt Tân. Đây không phải là sự chụp mũ, mà là suy luận, vì trong đảng Việt Tân chẳng có người nào ra hồn để có khả năng, có trình độ mà viết tài liệu Đảng. Những - 2 -

3 cán bộ mang danh nghĩa lãnh đạo Đảng đều là công cụ của Việt Cộng mà thôi! Vì Việt Tân, hậu thân của Mặt Trận, đã bị Việt Cộng xâm nhập, nên biết Kháng Chiến phạm tội gì, thì rất dễ làm blackmail. Anh chê cấp lãnh đạo Đại Việt (gồm có Đại Việt Cách Mạng lẫn Tân Đại Việt) cùng với Quốc Dân Đảng vô trách nhiệm với quần chúng vì không dám vạch mặt Việt Tân làm tay sai Việt Cộng. Hội KQ ở Houston có nhiều anh hùng Khu Trục, Trực Thăng từng vào sinh ra tử, ngực mang đầy huy chương cao quý; nhưng dường như anh em xem cuộc chiến Chống Cộng đã tàn, nên họ chỉ còn lo giữ Job, chăm chỉ làm ăn nuôi vợ, nuôi con. Cũng hợp lý thôi! Còn anh chỉ là phi công Vận Tải (có 4 năm lái Hỏa Long), nhưng thuộc loại người dở hơi điếc không sợ súng, một mình chống lại sự khủng bố của Mặt Trận, dù có chết cũng cam. Anh tự xuất tiền túi, xuất bản một tờ báo không có quảng cáo, lấy tên Thần Phong, với ý tưởng nếu bị Mặt Trận thanh toán, thì mình cũng giống như phi công Kamikazé của Nhật Bản thôi! Chẳng phải muốn làm anh hùng đâu! Chẳng qua vì mang cái máu dân Nghệ An, nên thà chết đứng, hơn sống quỳ mà thôi! Người ta cứ tưởng phi công Vận Tải chỉ bay chở hành khách. Nhưng họ đâu có biết khi cuộc chiến leo thang, Việt Cộng có hỏa tiễn tầm nhiệt SA-7 rất hữu hiệu, mà bay những phi vụ tiếp tế đạn pháo binh cho các căn cứ Bastogne, Khe Sanh, Bình Long ở cao độ thấp là chết như chơi. Biết bao nhiêu phi hành đoàn của ta bỏ mạng đấy! Vì nghĩ tới cuộc đời của mình cũng đã dấn thân vì đất nước, thì không lý do gì mình sợ một anh Trung Úy Hải Quân, cũng là Sĩ Quan của VNCH cấp bậc thấp hơn mình, dám gửi Văn Thư ra lệnh cho mình. Vì ương ngạnh chống lại băng đảng Mặt Trận, không sợ Việt Tân, nên anh bị những tên dùng các nick phịa ra nhiều chuyện để bôi nhọ mình. Họ tưởng anh sợ, không dám tiếp tục viết lách. Anh nghĩ, lâm vào cảnh mất nước, phải bôn tẩu ra nước người, được sống tự do thì hà cớ gì lại sợ những đứa du thủ du thực đội lốt Kháng Chiến? Anh có viết bài Bọn Làm Bạc Giả để ám chỉ những hạng người làm tuồng, cổ cồn cà vạt bảnh bao, bằng cắp khoe nhặng xị cả lên, nhưng thực chất chỉ là một thứ bạc giả. Vì họ im lặng trước những điều sai trái, tức là họ mặc kệ, ai làm mưa làm gió cũng được, miễn là họ yên ổn mặc áo thụng vái nhau. Tiến sĩ Trần Huy Bích hí hửng giới thiệu cái diễn đàn thổ tả sangto.com cho ông Đại tá Bác sĩ Hoàng Cơ Lân là đủ thấy cái bằng Tiến sĩ của ông ta là thứ bằng giả. Tại sao Yên Sơn biết không? Nếu là người có trình độ học vấn chút chút, khi đọc những bài trong cái trang mạng đó. thì phải biết ngay đó là những bài của tụi cu ly văn hóa đang làm công tác bôi nhọ Tổng thống Donald Trump. Đáng lý ra, Tiến sĩ Trần Huy Bích là người có chút lương thiện thì phải viết một cái đưa lên Diễn Đàn như bà Hoàng Lan Chi để cảnh báo Cộng Đồng. Trái lại, ông Tiến sĩ Bích trịnh trọng thưa với ông Đại tá Bác sĩ - 3 -

4 Hoàng Cơ Lân là chưa từng quen biết, nhưng nghe danh tiếng của bác sĩ thì xin giới thiệu với bác sĩ cái trang sangto.com để Ngài đọc. Trang mạng thổ tả chơi khăm, đưa những bức thư nội bộ của các Ngài trí thức ra công khai. Nhờ đó, bà con ta mời biết chuyện ông Đại tá bác sĩ Hoàng Cơ Lân, Chỉ huy trưởng Trường Quân Y gọi Tổng thống Donald Trump là thằng điên và bảo ai bầu cho cái thằng điên đó là BỰA, là Việt Cộng.. Các ông trí thức với bằng cấp đầy mình bèn than trời không ngờ chuyện nội bộ giữa nhau đã bị tiết lộ. Tại vì họ không chịu học câu ông bà mình dạy cây kim trong bọc, có ngày cũng lòi ra, mà quên rằng dưới vòm trời này, không có cái gì có thể giấu mãi được. Xài bạc giả lâu ngày thì chỉ cần một chút sơ hở là thiên hạ biết bạc giả ngay! Từ ngày mất nước, nhiều nhân vật xài bạc giả lộ diện, nên Cộng Đồng cứ liên tục khủng hoảng lãnh đạo, không ai bảo được ai! Chẳng qua, bọn xài bạc giả không có lòng tự trọng, bị thiên hạ mắng nhiếc đến cỡ nào, cái bản mặt của họ vẫn cứ nhơn nhơn. Giống như nhà văn Trùng Dương Nguyễn Thị Thái được xếp hạng là một trong 5 nhà văn nữ nổi tiếng nhất, có công đóng góp vào văn học sử nước nhà ghê gớm lắm! Thế mà bà nhận làm Chủ báo tờ báo Kháng Chiến lừa bịp đồng bào một cách khơi khơi. Đến khi Mặt Trận rớt mặt nạ, nhà văn nữ lừng danh vẫn không có một lời tạ lỗi với độc giả. Gặp anh mà làm một điều lừa đảo độc giả như thế, chắc chắn anh sẽ viết lên mấy dòng xin lỗi, rồi lủi vào xó xỉnh nào đó để sống đến ngày tàn đời, hoặc quay mặt vào tường sám hối. Nhưng bà Trùng Dương Nguyễn Thị Thái là một người phụ nữ vô cùng can đảm, vì bà ca tụng phong trào Black Lives Matter có mục đích mang lại công bằng cho sắc dân Da Mầu. Khiếp đảm không? Một người dù kiến thức ở vào trình độ bình dân học vụ cũng phải biết cái phong trào đó là do bọn ma đầu chính trị lợi dụng người Da Đen, giống như cái phong trào Đấu Tranh Vì Đạo Pháp do các Thầy phát động thời 1963 ở Miền Nam mà thôi. Những người Da Đen chính cống, có lương tri như Nghị sĩ Tim Scott của South Carolina, như tỷ phú Robert L. Johnson, ông Chủ công ty BET, đã công khai lên án bọn chính trị gia Dân Chủ lợi dụng mầu da để cướp đoạt quyền lợi chính trị. Anh có gặp bà Trùng Dương Nguyễn Thị Thái thời trước năm 1975 tại nhà nhạc sĩ Trinh Công Sơn trên đường Công Lý, trước mặt Chùa Vĩnh Nghiêm. Sơn hãnh diện giới thiệu người phụ nữ trẻ mà làm Chủ Nhiệm tờ nhật báo Sống của Chu Tử. Anh chào bà và nói một câu xã giao: Chị còn trẻ, mà làm lớn quá!. Đó là một người đàn bà trẻ, nhỏ nhắn, đeo kính cận thị. Anh chỉ biết có vậy thôi! Sau 1975, bà Trùng Dương đi học nghề báo chí. Bà viết những bài để dạy cho những người làm báo ở Hải ngoại mới vào nghề. Bà nói rằng viết văn thì tác giả có quyền tự do bay bổng trong không gian; nhưng làm báo thì người viết báo phải dựa vào sự kiện có thật (true facts). Bà Trùng Dương dạy đúng! Nhưng nhà báo chuyên nghiệp, ngoài sự ghi nhận sự kiện thật, người làm báo phải có trình độ để nhận biết đàng sau Sự Thật đó có mưu đồ gì

5 Sự kiện đập phá của những người đấu tranh cho câu khẩu hiệu Black Lives Matter là có thật. Đúng! Nhưng nhà báo mà cho rằng đó là cuộc đấu tranh cho bình đẳng Màu Da thì hoặc nhà báo thuộc loại dốt hoặc là loại bất lương. Người làm truyền thông không phải là cái máy ảnh ghi chép sự kiện. Người làm truyền thông phải có trình độ nhận thức và phải có lương tâm để không bóp méo SỰ THẬT; chứ không phải là chiếc máy chụp hình. Anh chàng phóng viên Mỹ chụp tấm hình Tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn thằng khủng bố Bảy Lốp, đã khiến cho Tướng Loan bị bọn truyền thông phản chiến đập tơi bời đấy thôi. Yên Sơn thi sĩ thân mến, Anh rất khinh những người có bằng cấp to, nhưng không phải là Kẻ Sĩ. Thời đang chiến tranh trước năm 1975, mấy anh Sư, mấy anh trí thức dỏm phát động Phong trào Hòa Bình mà chỉ đòi Mỹ rút quân khỏi Việt Nam, Quân đội VNCH phải buông súng, mà không hề có một lời buộc quân xâm lăng Bắc Việt rút quân về Miền Bắc là cái thứ Phong Trào Bịp Bợm, tay sai Việt Cộng. Hơn ai hết, những người lính chiến đấu như chúng ta đều mong muốn Hòa Bình, sớm chấm dứt Chiến Tranh. Bởi vì chiến tranh kéo dài thì chúng ta chết; chứ cái bọn đấu tranh kia đâu có chết? Thế mà không có một ông trí thức danh tiếng nào từ các trường Đại Học lên tiếng để vạch mặt cái bọn đòi Hòa Bình giả hiệu. Nói tóm lại, trí thức là giai cấp được quần chúng trọng vọng, nhưng trí thức bất xứng, chỉ lo trau chuốt thanh danh của mình, mặc áo thụng vái nhau, vô trách nhiệm với số phận dân tộc. Chính vì thế mà anh em chiến đấu chúng ta đã hy sinh cho một lý tưởng bị kẻ thù chà đạp bằng mấy chữ Lính Đánh Thuê, mà không nhà trí thức nào phản kháng, thì có đau không? Ra Hải ngoại, anh có cơ hội gặp gỡ nhiều nhân vật tai mắt, anh nói cho họ biết Mặt Trận Hoàng Cơ Minh là do Việt Cộng dàn dựng. Nhưng chẳng ai tin! Sĩ quan Phản gián, Tình báo VNCH rất giỏi, chỉ cần thoáng qua là họ biết thật, giả. Nhưng họ im lặng để yên thân. Đến ông Tướng Tư Lệnh Cảnh sát, Tình Báo, Phản Gián mà làm tay sai cho Việt Tân, thì những sĩ quan cấp dưới lên tiếng, được ích gì? Trương Nguyên Thuận thân mến, Em và anh từng cùng chung phi hành đoàn, sống chết có nhau. Tuy không là anh em ruột thịt, tuy không cùng sinh, nhưng cùng tử. Nên lúc nào anh cũng xem em và những anh em khác là những thằng anh em máu mủ của mình. Hơn nữa, em với anh lại cùng chí hướng. Em ở bên Quốc Dân Đảng, anh ở bên Đại Việt đều có chung một mục đích vì nước vì dân. Em có tài sáng tác thơ, làm nhạc để làm bùng lên ngọn lửa đấu tranh cho thế mai sau. Anh bất tài, chỉ xin làm người thổi còi (whistleblower) dễ đụng chạm, nhưng vì mục đích thanh tẩy những phần tử làm bạc giả trong Cộng Đồng để thanh danh dòng giống không bị người ta khinh bỉ, chê cười. Làm cái công việc đó, khó lòng có ai mời đi Ăn Giỗ Chùa lắm! - 5 -

6 Anh nói đến bà Trùng Dương không phải vì anh cạnh tranh nghề nghiệp, bởi vì anh không sống bằng nghề viết báo, viết văn. Anh cũng không care cái chuyện ông Tiến sĩ Trần Huy Bích đào ngũ hay không đào ngũ. Anh chỉ thấy ông Tiến sĩ Bích đem Quốc Văn Giáo Khoa Thư để dạy dỗ Nguyễn Xuân Nghĩa chửi Cụ Chu văn An là thằng cà chớn. Rồi đọc mấy câu ông Tiến sĩ Bích chê ông Đại tá Bác sĩ VNCH Hoàng Cơ Lân chửi Thằng Donald Trump là thằng điên và bảo đứa nào bầu cho thằng điên đó là Bựa, là Việt Cộng. Ông Bích khoe mình là người nho nhã, không bao giờ dùng cái loại ngôn ngữ như ông Đại tá Bác Sĩ. Đọc lời dạy của Tiến sĩ Trần Huy Bích về nhà kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa, rồi đọc lời chê bai của Tiến sĩ Trần Huy Bích chê ngôn ngữ của ông Đại tá Hoàng Cơ Lân, thì anh nhận thấy Tiến sĩ Trần Huy Bích muốn làm Quân tử Kiếm Nhạc Bất Quần, nhưng không có bản lĩnh! Có lẽ Đại tá Bác sĩ Hoàng Cơ Lân đau lắm, khi đọc câu văn của Tiến sĩ Trần Huy Bích?! Anh viết bức thư này để xin chân thành góp ý với nhà thơ Yên Sơn rằng hãy dùng thơ và nhạc làm vũ khí đấu tranh cho Công Lý và Hòa Bình; chứ đừng bắt chước Thương nữ bất tri vong quốc hận; Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa thì buồn lòng nhà cách mạng Nguyễn Thái Học lắm đấy! Tuy anh không còn sinh hoạt Đại Việt, nhưng luôn luôn theo đuổi lý tưởng Dân Tộc Sinh Tồn. Muốn cho Dân Tộc Sinh Tồn thì mỗi người phải có bổn phận sống cho xứng đáng, đừng khuất thân làm tay sai cho Việt Cộng, dù được trả bất cứ giá nào. Cái đảng Dân Chủ của Hoa Kỳ không khác gì cái đảng Việt cộng với câu châm ngôn Còn Đảng còn mình hoặc Thà mất nước hơn mất đảng. Sự tồi bại của đảng Dân Chủ đã quá rõ ràng, mà chỉ có một Dân biểu Dân chủ bỏ đảng, còn tất cả đều răm rắp tuân lệnh đảng. Đảng Dân Chủ đòi mở toang biên giới, hủy bỏ ngân sách Cảnh sát, thả hết tội phạm trong nhà tù thì Quốc gia còn cái quái gì nữa? Thế mà vẫn có những đứa trang bị bằng cấp tận răng ca ngợi, thì rõ ràng chúng không có khả năng biết xấu hổ. Anh có thể nói không một chút do dự: Những người Việt Nam Tỵ Nạn Việt Cộng mà bầu phiếu cho đảng Dân Chủ là kẻ phản bội đồng bào của mình và vô tư cách. Đa số đồng bào mình trong nước, kể chị bán mớ rau đến anh chạy xe ôm, đều mong mỏi Tổng thống Donald Trump và Ngoại Mike Pompeo tuyên bố đường lưỡi bò ở Biển Đông là phi pháp; Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam. Trong khi đó, mấy ông mấy bà lãnh đạo đảng Dân Chủ thì quỳ tưởng niệm một tên ăn cướp, thì làm gì có cái dũng để chống lại cái phách lối của Trung Cộng? Vì sự sống còn của nước Mỹ, anh tin chắc Tổng thống Donald Trump sẽ kết hợp nhiều quốc gia trên thế giới thanh toán Trung Cộng. Người Việt Nam yêu nước đều ủng hộ Tổng thống Donald Trump. Chỉ có phần tử phản bội đồng bào mình, mới không nhìn thấy đảng Dân Chủ là kẻ nội thù của nước Mỹ. Thử hỏi những người chửi TT Donald Trump như các ông Tiến sĩ Trần Huy Bích, - 6 -

7 ông Đại tá Bác sĩ Hoàng Cơ Lân hãy đưa ra một chính sách nào của đảng Dân Chủ để chống lại tham vọng bành trướng của Trung Cộng. Yên Sơn đừng nghĩ rằng anh coi khinh bọn trí thức xài bạc giả, là làm mất đoàn kết. Cái câu dĩ hòa vi quý là hòa với người biết phục thiện vì quyền lợi của đồng bào mình; chứ không thể hòa với cái quân bán nước hại dân. Cái thứ không ra gì, lúc nào cũng đòi ăn trên ngồi trước, mà mình im lặng thì chúng tưởng mình là ngu, lính tráng không biết gì! Những bọn đầu cơ chính trị đuối lý thường nói: Ở xứ tự do, muốn bầu cho ai là quyền của họ mà mình trở nên thụ động là mắc mưu của chúng. Trước kia, vì ở trong Quân Đội phải tuân theo kỷ luật, nhưng bây giờ mình được tự do thì tại sao không sử dụng quyền tự do để vạch mặt bọn đầu cơ chính trị? Tại sao những quân nhân từng chiến đấu cực kỳ gan dạ ngoài chiến trường, mà ngày nay lại im tiếng trước cái bọn làm nhục quê hương, đồng bào? Tổ Quốc Danh Dự Trách Nhiệm để đâu, mà đành ngoảnh mặt làm lơ? Anh không bao giờ xúc phạm bất cứ ai. Anh chỉ thẳng thắn lên tiếng một cách lịch sự, để đời sau còn biết vẫn có những người lính hết lòng với Đất Nước, không ngần ngại lên tiếng. Anh mong Yên Sơn Trương Nguyên Thuận hiểu và chia sẻ tâm tư một người lính nhất định không để cho bọn làm bạc giả lên mặt đạo đức. Nhờ Thuận chuyển lời thăm hỏi của anh đến bà xã, cùng những anh KQ của mình bên đó. Thân ái, Bằng Phong Đặng văn Âu Address: Telephone: Kính mời đọc thêm những bài khác của tác giả tại: